Castorie

Castorie

Sdílet

Film photographer

Photos from Castorie's post 26/06/2024

/ Briefly on Earth /

Looking for the depth of emotions and genuineness in this world,
I have never thought I would choose photography. A type of art that, to the ignorant me in the past 10 years, was superficial and fleeting.

But now, as I’ve grown older, I finally understand photography is more than just taking pretty photos.

When you allow me to step into your world. When you smile to me, or cry to me. When you are holding your very dear spouse, or kissing their forehead. When you sit in silence and completely at peace. A second where you - standing in your vulnerability, in your innocent aura, in who you are.

If in that split of a second my camera would be able to witness that, then I’d already considered myself lucky.

And that to me, at its very core, is photography.

Photography is the art of capturing a moment. Any moment that is beautiful to you, it is already amazing enough - no matter where it is, or what it is about.

Photos from Castorie's post 24/06/2024

Mùa hè, váy lụa, hoa hồng và em

Photos from Castorie's post 04/06/2024

Một vai trò mới mà mình chưa từng nghĩ tới, nhưng lại được bén duyên - film wedding photographer

Love loves to love love,

*
Chiếc page một nghìn năm không dùng, mình xin phép quay trở lại ạ 🌱📸🎞

Photos from Castorie's post 08/09/2022

If you were a place, what kind of place would you be?

*

Nếu là một nơi chốn, bạn sẽ là nơi thế nào?

Tôi từng nghĩ mình giống như một rạp chiếu bóng cũ, chỉ thích chiếu đi chiếu lại những bộ phim lỗi thời nên càng ngày càng kén khán giả tới. Trở thành một người khác thì tôi không muốn, nhưng đôi khi tôi cũng sợ liệu mình cố chấp quá chăng?

Nhưng giờ đây, tôi nhận ra bản thân giống như một tiệm băng đĩa hơn: Ở đó không ai cần vội vàng.

Như một cảnh trong phim Before Sunrise: Người ta có thể tới bất cứ lúc nào, chọn bài hát họ chưa từng biết và nghe thử trong phòng cách âm, hoặc nghe lại những bản nhạc cũ họ thích. Không phải bài hát nào cũng hợp gu. Đôi khi, phải mất thời gian và một chút may mắn nữa, để tìm ra bài hát mà mình cảm thấy “đúng rồi, chính là nó!”. Nhưng khi tìm được thì sẽ thấy thật sự hạnh phúc.

Tôi sẽ là một chặng nghỉ đầy niềm vui nho nhỏ, một không gian an tĩnh nhưng không hề bảo thủ hay nhàm chán. Một nơi để người ta thoải mái nghe nhạc, hoặc để yêu.

Một chút dịu dàng và trong trẻo cho ngày mới gửi đến các bạn. 🍃 Cũng lâu lắm rồi mới update page này.

P.S 1: Ảnh phim chụp tại Praha, Séc, trong một mùa hè tôi vẫn một mình lang thang khắp châu Âu. Hồi đó hay lắm, tưởng cô đơn vì đi một mình, nhưng cuối cùng lại được gặp rất nhiều bạn bè thú vị. Đó là hai anh bạn cùng hostel người Úc và người Thổ Nhĩ Kỳ đã coi tôi như em gái; là cô doanh nhân người Israeli tôi gặp ở quán ăn và chỉ cho tôi rằng tiếng Hebrew viết từ phải qua trái; là cậu bạn mắt xanh tóc vàng siêu nhiệt tình (+ đẹp trai) hay đi phượt người Séc đã cố dạy tôi cấu trúc ngữ pháp tiếng Séc trong sự vô vọng 🤣. Còn thật nhiều, nhiều con người dễ thương khác nữa.

P.S 2: Cảnh trong phim Before Sunrise – bộ phim lấy bối cảnh ở Vienna mà vô tình thay, cuộc đời tôi đã từng có kịch bản y như vậy, theo cách kì diệu nào đó.

Photos from Castorie's post 09/12/2021

“Tất cả tình yêu mà em đã dành cho sai người — rồi nó sẽ tìm được cách trở lại với em.”
——
”All of the love you have given to the wrong people — it will find its way back to you.”

🎞 Konica 200 & Konica Centuria 100

04/12/2021

Đây là ảnh mình chụp nơi mình đã sống ở châu Âu - Coimbra.

Một thành phố nhỏ xíu, nằm trên ngọn đồi có một khu trường đại học cổ kính bậc nhất châu Âu, và chính nơi này từng là cảm hứng cho loạt truyện Harry Potter.

Coimbra là thành phố ở miền trung của Bồ Đào Nha - đất nước Địa Trung Hải thì cũng không hẳn, nhưng nó nằm ven đó, với một mặt hướng ra Đại Tây Dương mênh mông, một mặt giáp Tây Ban Nha. Vì ở khí hậu ôn đới, lại cận Địa Trung Hải, nên thời tiết Bồ Đào Nha quanh năm dễ chịu. Lại nói về thành phố nhỏ của mình, Coimbra, thì lúc nào cũng mát mẻ và nắng đẹp. Mùa đông ở đây không có tuyết như Pháp hay Đức, mà có nắng khô giòn tan cùng bầu trời xanh trong.

Hồi mới đến, mình hơi sốc văn hoá vì “thành phố” gì mà vắng lặng kinh khủng, lại chỉ toàn người già (do người trẻ Bồ Đào Nha đã sang Pháp hoặc Đức làm việc hết). Nhưng ở được nửa năm thì quen dần, rồi đâm nghiện thứ không khí tĩnh lặng đó lúc nào không hay. Hầu như ngày nào sau mỗi buổi học, mình cũng cầm máy ảnh lững thững đi bộ xuống chân đồi để ngắm hoàng hôn trên mặt sông Mondego.

Hồi ấy cứ nghĩ những kỉ niệm nhỏ nhặt đó không có gì đáng nhớ. Nhưng giờ nghĩ lại, mới thấy mình thật may mắn vì được trải qua năm 19 sang 20 tuổi tại một nơi đẹp đẽ như vậy, và cô đơn như vậy.

Phải cố gắng ghi lại những kỉ niệm này trước khi nó tan biến mất, bởi mình trí nhớ kém quá mà 😢.

Castorie

21/09/2021

Move on: Khi ta không còn buồn bã và nghĩ ngợi về mối quan hệ cũ sau khi nó đổ vỡ, và ta đã sẵn sàng bước tiếp.

*

Dạo gần đây mình nghĩ đến tình yêu, nhiều. Thực ra mình chưa bao giờ tin vào tình yêu cả. Mình hay được mọi người, dù thân hay không, kể về chuyện yêu đương của họ (chắc do cái bản mặt ít nói đáng tin cậy). Nghe nhiều thì càng sợ, nghĩ cảm xúc là một thứ ngớ ngẩn.

Cho đến khi mình gặp người mà mình thật sự thương. Lúc đó mình mới hiểu tại sao người ta hay nói đến tình yêu như vậy. Từ một người xa lạ, bỗng nhiên họ trở thành một chỗ dựa tinh thần rất lớn cho mình. Và dẫu biết có thể chỉ là cuộc gặp gỡ thoáng qua thôi, nhưng không hiểu sao mình thấy thương người này đến thế. Mình có thể nhìn vào họ và hiểu ngay những nỗi buồn họ không kể. Lúc đó, mình chỉ mong rằng khi họ ở cạnh mình thì họ được vui vẻ hạnh phúc. Từ một đứa kỹ tính, thực tế và ít khi cố gắng vì ai đó, mình học được rằng mình hoàn toàn có thể cho đi. Hoá ra thứ gọi là “tình yêu vô điều kiện” là có thật, và nó ở sẵn bên trong mình rồi.

Đương nhiên không phải tình yêu nào cũng đến độ sâu đó. Thậm chí cùng là một cặp đôi, nhưng mỗi người lại có cảm nhận về tình yêu ấy khác nhau. Chưa kể khi yêu, những vấn đề tinh thần của mình thường sẽ bộc lộ rất rõ - đó là lý do bạn sẽ thường xuyên thấy lo âu, ghen tị, thất vọng. Khi yêu là lúc mình phải đối diện với bản thân. Bởi vậy lúc chia tay mỗi người trải qua cảm giác đau không hề giống nhau. Có người đau khổ rất nhiều, mất rất lâu mới vượt qua được; nhưng có người rời đi nhẹ tựa lông hồng, chỉ một thời gian ngắn sau họ đã quên (hoặc, họ chỉ cố chôn giấu cảm xúc để có thể sống tiếp). Nếu hiểu điều này, thì bạn sẽ thấy tôn trọng hơn với cách mỗi người cope/đương đầu với nỗi đau. Dù mình có đưa ra lời khuyên thế nào, thì mình vẫn phải nhớ rằng đang có một trái tim bị tổn thương. Không cách nào ép được cơ thể làm lành vết thương nhanh hơn mức nó có thể. It takes time (and effort).

Chắc chắn những bài tập về thể lực và tinh thần sẽ giúp cho mình trong quá trình hồi phục - như bất cứ vết thương nào khác. Nhưng nếu bạn chưa thể làm được ngay thì cũng không sao. Đây không phải cuộc đua ai move on nhanh hơn ai, mà đây là quá trình chữa lành cho chính mình thôi ạ.

Photos from Castorie's post 23/07/2021

Mỗi lần cảm thấy quá mệt mỏi và thiếu sức sống, tôi sẽ ngồi xuống xem lại bộ phim Pháp ưa thích của mình, Amélie (2001).

Tôi xem bộ phim này lần đầu tiên vào năm 16 tuổi, rồi xem lại một lần nữa vào năm 18, rồi lần nữa vào năm 20. Dần dần, mở Amélie lên và đắm chìm hơn hai tiếng trong thế giới tưởng tượng có màu hoàng hôn đó trở thành thói quen mỗi lúc trái tim tôi cần một liều dịu dàng. Mỗi lần xem tôi lại hiểu thêm một ý nghĩa nào đó ẩn giấu trong bộ phim này mà hồi 16, 18 hay 20 không nhận ra.

Năm 20 tuổi, tôi được đặt chân tới Paris lần thứ hai, một mình. Vẫn mang hi vọng gặp được Amélie Poulain, tôi bắt xe buýt từ khu phố Le Marais sang chân đồi Montmartre, rồi đi bộ lên đỉnh đồi tìm quán cà phê Amélie đã làm việc. Đương nhiên không có nàng thơ nào như trong phim ở đó. Lúc ấy một chút thẫn thờ thất vọng rất trẻ thơ nhón lên trong tôi, vừa buồn cười vừa mãn nguyện. Biết đâu, tôi cũng chính là một Amélie Poulain, một cô gái trong độ tuổi 20, lúc nào cũng cô đơn, lúc nào cũng sống trong thế giới tưởng tượng của chính mình rồi.

Những ngày giãn cách này, xem Amélie thật sự rất hợp. Bởi nếu bạn cô đơn thì cũng có Amélie cô đơn cùng bạn, trong thế giới riêng nhỏ xíu của cô ấy giữa Paris rộng lớn.

10/06/2021

/ Để người mình yêu được là chính họ.

Hôm nay vô tình đọc được một bài bạn nữ chia sẻ bạn cảm thấy thua kém người yêu nhiều, mà người yêu bạn lại tiêu chuẩn cao. Anh thường xuyên chỉ điểm những điều bạn chưa làm được rồi thúc bạn phải trở nên tốt hơn. Điều này làm bạn cảm thấy choáng ngợp. Tiếc là, bên dưới bài đăng là hàng tá bình luận chê bạn thiếu ý chí nghị lực, không cố gắng tiến bộ để xứng đáng với người đó.

Tôi đọc mà hiểu rõ cảm giác của bạn kia làm sao. Tôi mắc ADHD, một rối loạn khiến năng lượng trồi sụt thất thường. Có những lúc tôi làm được hàng trăm công việc một lúc như siêu nhân. Có lúc tôi cạn sạch pin, cả ngày chỉ nằm thở và khóc, tức giận chính mình tại sao không hoàn thành nhiều deadline hơn nữa, mà không biết rằng mình đã cố gắng hết sức. Sau này, tôi được dạy về cách chấp nhận bản thân ở ngay thời điểm hiện tại - một phiên bản không hề hoàn hảo, không hề có thành tựu gì. Nhưng như vậy không có nghĩa tôi không đáng được chấp nhận và yêu thương như chính mình.

Nhà tâm lý học Carl Rogers có nhắc đến khái niệm “unconditional positive regard”, đại ý, là khi ta chấp nhận và ủng hộ ai đó một cách vô điều kiện. Em không cần đạt được điều này điều kia thì mới xứng đáng được yêu thương, bởi, tôi yêu em chỉ vì em thôi. Dù em có thành công hay thất bại, thì khi em đến bên tôi, tôi sẽ luôn mở lòng lắng nghe và đón nhận em.

Tôi luôn thấy kì lạ về cái cách loài người lại có thể có nhiều hi vọng với Tình Yêu đến thế, khi mà con người nào ai là hoàn hảo. Chắc chắn, người bạn yêu cũng vậy.

Rơi vào tình yêu với một người vì một lí do A, để rồi sau này cố uốn nắn người đó thành một người B khác hẳn ban đầu. Như vậy có vẻ không công bằng lắm. Có vẻ chúng ta chỉ đang sống trong ảo mộng của chúng ta về một con người mà thôi. Kì vọng người đó phải được hơn mức mà họ đang làm được, không phải là rất ích kỉ sao. Kì vọng họ làm tốt hơn nữa mà không hiểu được lí do họ đi chậm, không hiểu bối cảnh sống nào đã bồi đắp họ, không hề đặt câu hỏi rằng “Em có mệt không?”, là rất ích kỉ. Tôi mệt chính bản thân tôi rồi, tôi không cần thêm một tấm bảng tăng âm sounding-board để nhắc tôi về từng lỗi tôi đã mắc, về việc tôi là một nỗi thất bại ra sao. Điều tôi cần, nhất là khi hi vọng về một Tình Yêu, là một safe net, một người tôi có thể yếu đuối, có thể kém cỏi, có thể mệt nhoà khi ở bên họ không giấu diếm, không cần diễn bất kì bộ mặt nào khác. Bởi khi có một người chấp nhận mình như vậy, chính tôi sẽ có động lực để trở nên tốt hơn.

Và tôi tin, Tình Yêu chỉ tới, khi ta học được cách thương một người nào đó, như ta thương chính mình. Khi ta chấp nhận sự không hoàn hảo của thế giới, và của chính chúng ta.

08/06/2021

“Have you ever been in love? Horrible, isn't it? It makes you so vulnerable. It opens your chest and it opens up your heart and it means that someone can get inside you and mess you up. You build up all these defenses. You build up this whole armor, for years, so nothing can hurt you, then one stupid person, no different from any other stupid person, wanders into your stupid life… You give them a piece of you. They don't ask for it.
[...]
It hurts. Not just in the imagination. Not just in the mind. It's a soul-hurt, a body-hurt, a real gets-inside-you-and-rips-you-apart pain.”

13/02/2021

“Cô đơn, đi về nhà”

Giao thừa năm nay, trong khi mọi người đăng thật nhiều hình ảnh ấm áp, thật nhiều lời chúc hạnh phúc cho nhau, thật nhiều lời cảm ơn cuộc sống rằng mình đã đạt được điều này điều kia, thì tôi lại cảm thấy không vui vẻ gì cho lắm để biết ơn anh bạn Cuộc Sống thoát vị này. Tôi nhận ra thời khắc chuyển giao năm cũ - mới đâu chỉ toàn hi vọng. Nếu cố cảm ơn mà vẫn tức tối thì sáo rỗng quá. Bởi thế tôi quyết định sẽ nói thật lòng. Tôi muốn viết về nỗi cô đơn.

Có lẽ vì năm vừa rồi, tôi đã một mình đi cách xa nhà tới 1300km, đã đặt niềm tin nhầm chỗ, đã thất bại trong công việc, đã đánh mất rất nhiều người quan trọng, nên bỗng tôi hiểu rõ cảm giác trống rỗng và “muốn về nhà” mà mọi người hay nhắc mỗi dịp cuối năm. Không phải tự nhiên mà những lời anh Đen Vâu hát, “Cô đơn, đi về nhà / Thành công, đi về nhà / Thất bại, đi về nhà / Mệt quá, đi về nhà” lại chạm tới trái tim đến thế. Khi đã rất mệt rồi, chúng ta chỉ mong có một nơi nào đó chào đón mình.

Nhưng đâu phải ai cũng may mắn có một tổ ấm như vậy để trở về. Không phải ai cũng có người đợi mình ở đâu đó, sẵn sàng lắng nghe khi mình khóc, không phải ai cũng có thể khoe niềm vui bước sang một năm mới. Đôi khi, vào khoảnh khắc mà sự đoàn tụ được đón chờ nhất, cũng là khoảnh khắc có những người trong chúng ta đau lòng nhận ra mình chẳng có ai phía sau. Một người bạn của tôi từng chứng kiến cảnh mâm cơm cúng vỡ tan trên sàn nhà, khóc và bất lực trong đêm 30 Tết. Một người bạn khác của tôi giao thừa nào cũng mong ngóng bố, và năm nào cũng thất vọng vì không được bố hỏi một lời.

Và không phải tự dưng mà chứng Trầm cảm mùa lễ hội (Holiday Depression) hoặc Trầm cảm vào cuối tuần (Weekend Depression) lại phổ biến đến thế - nhất là ở các nước phát triển như Mỹ. Cứ tới mùa nghỉ lễ và lễ hội, đặc biệt là những dịp để quay về bên gia đình như Giáng Sinh, sẽ có rất nhiều người chia sẻ về sự cô đơn và những cảm xúc tiêu cực của họ. Bởi đó là lúc họ nhận ra không có ai chờ đợi mình. Những ngày bình thường, chúng ta tất bật với công việc và không có thời gian để nghĩ tới sự cô đơn bên trong. Nhưng những ngày nghỉ chính là lúc chiếc hố đen bên trong mỗi người sẽ bắt đầu ầm ỹ lên tiếng và cào xé. Nó đòi nhận được sự quan tâm như một đứa trẻ khóc đòi được bố mẹ dỗ, nhưng những người vốn lớn lên mà thiếu thốn tình yêu thương, thì làm sao họ biết cách để vỗ về đứa trẻ này bên trong mình?

Khi ở hai thành phố lớn là Hà Nội lẫn Sài Gòn, tôi đã gặp những người nếu có thời gian trống trong ngày sẽ cảm thấy cực kì bồn chồn. Họ hẹn cả danh sách bạn bè của mình đi ăn, họ nhận thêm việc trên công ty, họ cố hẹn hò với một người mới. Để bản thân bận rộn đến không thở được, nhưng họ nói như vậy nhẹ nhõm hơn việc phải ở một mình. Tôi cũng không khác họ là bao, bản thân tôi cũng bị nghiện việc. Ba tháng thử chuyển lên sống ở Đà Lạt, tôi bị “sốc văn hóa” vì có quá nhiều thời gian rảnh. Tôi mất một thời gian để làm quen với việc được ở một mình, với việc được thảnh thơi ngắm hoàng hôn mỗi ngày.

Trong cuốn sách tôi đang đọc, Trong cõi giới của lòng tham (In the realm of hungry ghosts), bác sĩ Gabor Maté có viết,

“Một người cô đơn mãn tính sẽ tìm mọi cách để thoát khỏi ngục tù của sự cô độc đó. Nỗi cô đơn này không nên bị nhầm với sự nhút nhát. Sự cô đơn của họ tới từ một cảm giác tâm lý sâu xa hơn nhiều - nó là kết quả của thời thơ ấu bị bỏ rơi bởi tất cả những người xung quanh, mà đầu tiên, là bởi cha mẹ.”
/
“We shouldn’t underestimate how desperate a chronically lonely person is to escape the prison of solitude. It’s not a matter here of common shyness, but of a deep psychological sense of isolation experienced from early childhood by people who felt rejected by everyone, beginning with their caregivers.”

Nỗi cô đơn không tự nó sinh ra nhỉ?

Tuần vừa rồi tôi xem xong bộ phim dài tập Hạ cánh nơi anh (Crash Landing on You). Lâu lắm rồi tôi mới tìm được một bộ phim đáng yêu và có chiều sâu như vậy. Một bộ phim tình cảm hài hước nhưng lại không ngại nói về sự cô đơn, chứng trầm cảm, về cảm giác muốn “thoát khỏi đây”. Thông qua câu chuyện của chị nữ chính tên Seri, tôi thấy được việc lớn lên trong một gia đình rời rạc, thiếu hơi ấm khiến bên trong chị ấy luôn có một lỗ hổng lớn. Seri tìm cách để lấp đầy chiếc hố đó - bằng công việc, bằng các buổi hẹn hò chóng vánh. Chị ấy cố tìm một nơi để trở về, nhưng không thể tìm ra. Và câu chuyện may mắn (hay là cười ra nước mắt) sau đó ra sao, thì bạn hãy thử xem phim.

Tôi thích thông điệp của bộ phim ghê gớm. Đó là dù có cô đơn tới đâu lúc này, bạn đừng bỏ cuộc nhé. Biết đâu nếu cứ bước thêm một chút nữa thôi, một ngày nào đó bạn sẽ tìm được nơi nào đó, hoặc người nào đó, cho bạn cảm giác về nhà.

Bởi vậy năm mới này, tôi chỉ muốn chúc bạn sẽ gặp được nhiều người bạn tốt, sẽ có được gia đình ấm êm, sẽ tìm ra người sẵn sàng đồng hành trên quãng đường tiếp theo, và, sẽ luôn được trở về nhà - dù bạn có đang cách xa bao nhiêu chăng nữa.

Cảm giác về nhà đó nếu có thể tới từ bên trong chính mình thì thật tốt, nhưng cũng đừng quên hãy can đảm tìm kiếm nó trong những người xung quanh. Hãy tìm những người thật sự yêu thương bạn. Họ ở đó, ngoài kia.

Đừng bỏ cuộc nhé.

P.s: Bức ảnh này được chụp trên căn phòng gác mái tôi thuê ở Paris, vào đúng lúc hoàng hôn. Cảm giác có thể an yên nhìn thấy vẻ đẹp của cuộc sống là một may mắn, vì nó chứng tỏ mình vẫn cảm nhận được tình yêu.

Chcete, aby vaše společnost byla nahoře v seznamu automobilových společností ve měste Fotografická Služba?
Klikněte zde pro získání vašeho sponzorovaného zápisu.

Kategorie

Internetová stránka

Adresa


Prague