Adventure Alpha
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Adventure Alpha, Gaming Video Creator, The Rocks.
Em Chồng Đòi 50 Triệu Để Thuê Mercedes Đi Chơi 2/9, Tôi Không Cho Liền Bị Mẹ Chồng T/át – 3 Ngày Sau Tôi Làm Một Việc Không Ai Ngờ
Tôi đẩy cánh cửa gỗ lim nặng nề, bước vào căn nhà ba tầng mà mình đã mua bằng chính mồ hôi nước mắt sau mười năm lăn lộn trên thương trường. Mùi sơn mới và gỗ lim vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng hôm nay nó chẳng mang lại chút ấm áp nào. Chưa kịp cởi đôi giày da đã sờn gót, tôi đã thấy Linh – em chồng – xúng xính trong bộ váy lụa đỏ chói lóa bước xuống từ tầng trên. Mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi, khiến tôi muốn nôn ọe. Nó hất hàm, giọng điệu như ra lệnh với người hầu:
“Chị ơi, cho em mượn năm mươi triệu. Mai họp lớp, em phải thuê Mercedes S-class, bao bàn tiệc ở nhà hàng năm sao kẻo bị bạn bè khinh. Chị giàu thế, năm mươi triệu có là gì đâu.”
Tôi đứng sững. Một đứa hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp cao đẳng rồi nằm ườn ở nhà suốt ngày, không đi làm, không đóng góp một đồng nào, giờ lại đòi năm mươi triệu để khoe mẽ. Trong đầu tôi vụt hiện lên hình ảnh những đêm tôi thức trắng dưới ánh đèn bàn, chạy deadline đến mỏi mắt, chịu đựng khách hàng khó tính đến mức muốn khóc, chỉ để dành dụm từng đồng mua được căn nhà này. Giờ thì một đứa ăn bám lại muốn vơ vét. Tôi cười lạnh, giọng khàn đặc:
“Em lấy một triệu đi ăn trưa cho đỡ đói. Còn năm mươi triệu thì mơ đi.”
Linh giãy nảy như bị đốt. Nó gào thét gọi mẹ xuống, giọng như nhà có tang, mắt trợn trắng vì giận dữ. Bà Phượng – mẹ chồng tôi – lao xuống cầu thang, khuôn mặt hầm hầm sát khí, tóc bạc rối bù. Bà chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng đanh đá như dao cắt:
“Mày hẹp hòi với em nó thế hả? Mày làm dâu nhà tao thì tiền mày là tiền nhà tao. Mày tưởng mày là ai? Một đứa con gái nghèo kiết xác từ quê lên, được con trai tao thương mới có ngày hôm nay. Giờ lại dám lên mặt?”
Tôi nhìn bà, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân. Bao nhiêu năm tôi cố gắng làm dâu hiếu thảo, nấu cơm, giặt quần áo, nhịn nhục từng lời chua chát. Giờ thì tất cả đổ ập xuống. Giọng tôi băng giá, nhưng trong lòng đang cháy:
“Căn nhà này tôi mua trước khi cưới con trai bà. Nó lương tháng ba cọc ba đồng, ăn sáng còn phải xin vợ. Lấy tư cách gì đòi làm chủ tiền của tôi? Bà và con gái bà chỉ biết ăn bám, không biết xấu hổ à?”
Bà Phượng điên tiết. Bàn tay bà vung lên, tát thẳng vào má tôi. Tiếng “bốp” vang vọng trong không gian yên tĩnh. Má tôi bỏng rát như bị lửa đốt, đầu óc ong ong, vị tanh của máu rỉ từ khóe môi. Tôi đứng sững, cảm giác như cả thế giới dừng lại. Nỗi đau thể xác chưa bằng nỗi đau trong tâm hồn. Nhìn lên cầu thang, tôi thấy Khang – chồng tôi – đang khoanh tay đứng đó. Hắn chứng kiến tất cả nhưng không hề can ngăn. Thậm chí hắn còn cười khẩy, giọng lạnh lùng:
“Cô láo với mẹ thì ăn tát là đúng. Biết thân biết phận đi.”
Câu nói ấy cắt đứt sợi dây nhân nhượng cuối cùng trong tôi. Bao nhiêu năm chịu đựng, bao nhiêu lần nuốt nước mắt vào trong, giờ vỡ tung hết như đập vỡ một cái bình thủy tinh. Tôi vung tay tát trả mẹ chồng hai cái thật mạnh. Bà ngã bật ra sàn, ôm mặt gào khóc thảm thiết, miệng mắng chửi liên hồi. Linh lao vào định túm tóc tôi, nhưng bị tôi đạp văng vào tường, ôm bụng rên rỉ. Khang lao xuống, túm tóc tôi tát tới tấp. Trong cơn điên loạn, tôi vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, chĩa thẳng vào mặt hắn. Mũi dao sắc lẻm chỉ cách mắt hắn chục phân. Tôi rít lên, giọng khàn đặc vì tức giận và đau đớn:
“Đứa nào bước lên nữa, tao đâm chết đứa đó! Các người đã đẩy tôi đến giới hạn cuối cùng rồi!”
Cả nhà đóng băng. Ba mẹ con họ Trần chưa bao giờ thấy tôi như vậy – một người phụ nữ bị dồn đến giới hạn cuối cùng, mắt đỏ ngầu, tay run rẩy nhưng quyết liệt. Tôi lùi dần ra cửa, mắt vẫn cảnh giác, tim đập thình thịch. Lên phòng, tôi đóng sầm cửa, kéo vali, nhét vội giấy tờ quan trọng. Tay run run cầm bút viết đơn ly hôn: bạo lực gia đình, mâu thuẫn không thể hàn gắn. Nước mắt tôi rơi lã chã xuống tờ giấy, nhưng tôi không lau. Mỗi giọt nước mắt ấy là lời thề: từ nay không còn ai được đánh đập tôi nữa. Mở két sắt lấy sổ đỏ mang tên tôi – tài sản riêng trước hôn nhân. Tôi gọi luật sư và môi giới bán nhà, giọng run run nhưng kiên quyết. Xuống nhà, tôi quăng tờ đơn vào mặt Khang:
“Nhặt lên đọc. Hẹn gặp tòa. Từ nay tôi không còn là dâu nhà các người nữa.”
Tôi kéo vali ra cửa, leo lên xe Honda CRV, bỏ lại sau lưng tiếng gào khóc của ba con người đang lăn lộn dưới sàn. Trong xe, tôi ngồi im lặng, nước mắt chảy dài trên má. Cảm giác tự do lẫn với nỗi đau sâu thẳm. Tôi tự nhủ: “Mình đã đủ mạnh để đứng dậy.”
Ba ngày sau, chúng thay khóa cửa, tưởng tôi sẽ quỳ xin lỗi để được vào. Nhưng tôi về tuyên án. Dẫn luật sư và môi giới vào cửa hậu, tôi giơ sổ đỏ trước mặt chúng, giọng lạnh như băng:.......
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇
Mẹ Chồng Ép Tôi Bỏ Việc, Chồng Cũng Quát “Không Làm Được Thì Ly Hôn!” – 3 Ngày Sau, Bà Gọi Tôi 99 Cuộc
Tôi là Bùi Thanh Vân, 40 tuổi, Giám đốc một chi nhánh ngân hàng tại TP.HCM. Mỗi tháng, tôi nhận lương khoảng 120 triệu đồng. Chồng tôi, Lê Quang Hưng, hơn tôi hai tuổi, sở hữu một công ty thiết kế nội thất. Chúng tôi đã sống với nhau chín năm, trong căn nhà ba tầng ở Bình Thạnh cùng bố mẹ chồng.
Những năm đầu, cuộc sống của tôi êm đềm. Mẹ chồng tôi, bà Đỗ Thị Hòa, là người phụ nữ tháo vát, yêu nề nếp. Bà thích bữa cơm đúng giờ, con dâu biết quán xuyến. Tôi cũng cố gắng đáp ứng, nhiều hôm về sớm phụ bếp, đi chợ cùng bà. Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có gia đình chồng ấm áp.
Mọi thứ bắt đầu thay đổi từ hai năm rưỡi trước, khi tôi được bổ nhiệm làm giám đốc chi nhánh. Hưng ngày đó còn ôm hoa đến ngân hàng chúc mừng tôi. Mẹ chồng cũng vui vẻ nói: "Con dâu mẹ giỏi thì mẹ mừng." Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài ngắn ngủi.
Chức vụ mới kéo theo guồng quay công việc không ngừng nghỉ. Những cuộc họp, những khách hàng doanh nghiệp, những bữa tối tiếp đối tác kéo dài. Tôi về nhà lúc 8 giờ, 9 giờ tối trở nên bình thường. Để bù đắp, tôi thuê chị Sen giúp việc với mức lương 13 triệu/tháng, rồi cô Hạnh chăm sóc bố chồng với chi phí 11 triệu/tháng. Tôi trả tiền điện, nước, thực phẩm. Khi mái nhà bị thấm, tôi bỏ ra 95 triệu để sửa chữa. Khi bố chồng bị tai biến, chính tôi lo thuốc men, đưa ông đi tái khám, trả mọi chi phí vật lý trị liệu. Em chồng là Thu Hương, khi chồng bị giảm lương, tôi cũng hỗ trợ 9 triệu/tháng cho hai cháu ăn học. Hưng, mỗi lần công ty kẹt tiền, tôi lại chuyển cho anh 50, 80, rồi 90 triệu. Tôi làm tất cả âm thầm, không kể công, bởi tôi tin vợ chồng là cùng nhau gánh vác.
Nhưng rồi tôi nhận ra mình đã nhầm. Hưng bắt đầu khó chịu khi bạn bè trêu anh sống nhờ vợ. Anh không muốn mọi người gọi anh là "chồng của bà giám đốc". Và tôi cũng chậm nhận ra rằng, mỗi khi mẹ hỏi về tiền bạc, Hưng đều trả lời ngắn gọn: "Con lo rồi." Không phải anh nói dối, nhưng anh cũng không đính chính, không nói rằng những khoản ấy thực ra là do tôi chi trả. Anh để mẹ anh hiểu theo cách bà muốn hiểu – rằng con trai bà là trụ cột, là người đàn ông gánh vác cả nhà. Tôi đã thấy chạnh lòng, nhưng vì sợ mất hòa khí, tôi im lặng.
Sự im lặng ấy kéo dài suốt hai năm, đủ để một gia đình quên đi những gì tôi đã làm, và đủ để một người chồng tin rằng hạnh phúc của anh chỉ trọn vẹn khi vợ anh nhỏ lại.
Tối hôm đó, mẹ chồng đặt trước mặt tôi một tờ đơn xin nghỉ việc. Trên bàn bếp vẫn còn nồi canh chua cá, đĩa rau luộc và chén nước mắm gừng. Bà nhìn tôi, giọng trắc nịch như thể đang quyết định một điều đương nhiên: "Con nghỉ hẳn đi. Bố con giờ yếu, mẹ thì đau chân, nhà cần người lo." Bà bắt đầu tính từng việc: nấu cơm cho chồng con, thuốc men cho bố, đưa mẹ đi khám, trông cháu cho em chồng vào cuối tuần. "Đàn bà có gia đình rồi, chức to đến mấy cuối cùng cũng phải về nhà," bà kết luận.
Tôi quay sang Hưng. Người đàn ông từng nói sẽ không bao giờ bắt tôi nghỉ việc. Người đàn ông năm nào đã gắp cho tôi miếng thịt và cười nói: "Anh lấy vợ chứ có tuyển người nấu cơm đâu." Bây giờ anh ngồi đó, mặt lạnh tanh. Tôi hỏi: "Anh cũng muốn em nghỉ?" Hưng đáp: "Anh cần một người vợ biết lo cho gia đình, chứ không cần một bà giám đốc tối nào cũng về muộn." Tôi nhìn sâu vào mắt anh: "Nếu em không nghỉ thì sao?" Anh đập bàn: "Không làm được thì ly hôn!"
Căn phòng im bặt. Tôi không khóc. Tôi không cãi. Tôi nhìn cây bút nằm bên tờ giấy, và một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy trong tôi – không phải giận dữ, mà là sự tỉnh táo lạnh lùng. Tôi nhớ lại những năm tôi dùng tiền để vá từng khe hở của gia đình này. Nhà thiếu người làm, tôi thuê. Bố bệnh, tôi lo. Hương khó khăn, tôi giúp. Công ty Hưng hụt vốn, tôi xoay. Tôi không ngồi cộng lại những con số ấy, vì tôi chưa từng nghĩ đến việc đòi hỏi sự công nhận. Nhưng đêm đó, tôi hiểu: Khi một người cứ âm thầm lấp hết mọi khoảng trống, những người khác sẽ dần quên rằng khoảng trống đó từng tồn tại. Họ sẽ tưởng mọi thứ vốn dĩ thuộc về họ.
Tôi cầm bút và ký tên vào đơn ly hôn, rồi xách chiếc vali nhỏ rời khỏi căn nhà đó, về căn hộ của riêng mình – nơi tôi đã mua trước khi kết hôn. Tôi không bỏ đi để dọa ai. Tôi bỏ đi để bảo vệ phần còn lại của con người mình.
Ba ngày sau, mẹ chồng gọi cho tôi 99 cuộc. Sáng hôm ấy, bà đi siêu thị mua gần 7 triệu tiền thực phẩm và thuốc bổ. Khi quẹt thẻ tín dụng phụ – thẻ bà vẫn dùng suốt hai năm – nhân viên báo giao dịch thất bại. Bà tưởng máy lỗi, quẹt lại lần nữa, vẫn không được. Bà đỏ mặt gọi điện cho Hưng chuyển khoản. Về nhà, bà mới biết: chiếc thẻ ấy không phải của nhà, mà là thẻ phụ dưới hạn mức của con dâu. Tất cả tiền bà quẹt lâu nay đều tính vào tôi.
Rồi từng khoản chi hiện ra. Tiền công chị Sen là 13 triệu. Tiền cô Hạnh là 11 triệu. Tiền thuốc men của bố, tiền sửa mái, tiền hỗ trợ công ty Hưng, tiền học cho con Hương. Khi tôi rời đi, tôi đã chấm dứt thẻ phụ, thanh toán đủ kỳ cho chị Sen và cô Hạnh, và gửi cho Hương hai tháng học phí cuối cùng như đã hứa. Tôi không làm gì để trả thù. Tôi chỉ ngừng gánh thay những phần việc đáng lẽ người khác phải lo.
Và trong ba ngày ngắn ngủi, gia đình chồng tôi vỡ lẽ. Họ nhận ra những gì họ coi là "tự nhiên có", hóa ra có một người đã đứng sau để duy trì. Họ nhận ra câu "con lo rồi" của Hưng chỉ là một lớp sơn che đi sự thật. Họ nhận ra tôi không phải là kẻ vô tâm vì về muộn, mà là người đã dùng cả công sức và tiền bạc của mình để giữ cho mái ấm ấy khỏi đổ.
Mẹ chồng gọi tôi cả ngày. Đến cuộc thứ 100, tôi nghe máy. Giọng bà không còn sắc lạnh:.....
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇
Bồ của chồng m:ang th:ai, cả nhà chồng ép tôi ly hôn để nhường chỗ, tôi mỉm cười nói một câu khiến sáu người tái mặt
Tôi và Nam yêu nhau gần hai năm trước khi cưới. Khi ấy, anh là một người đàn ông điềm đạm, chân thành, còn tôi nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất.
Gia đình hai bên đều ủng hộ, đám cưới diễn ra giản dị nhưng ấm cúng trong tiếng chúc phúc của bạn bè và người thân. Mẹ tôi – một người phụ nữ tảo tần cả đời – đã tặng cho tôi căn nhà ba tầng làm quà cưới. Căn nhà đó đứng tên tôi, là tài sản bà dành dụm từ mồ hôi nước mắt.
Về làm dâu, tôi cố gắng dung hòa mọi thứ. Tôi làm ngân hàng, thường về trễ, nhưng vẫn tranh thủ nấu nướng, dọn dẹp. Mẹ chồng tôi – bà Nhàn – không mấy hài lòng. Bà bảo tôi “không giống dâu thảo” vì không hay quấn quýt chuyện bếp núc. Tôi không giận, chỉ âm thầm cố gắng thay đổi để hòa hợp.
Thế rồi, mọi thứ rẽ ngoặt.
Một buổi tối, sau bữa cơm, Nam ngồi đối diện tôi với vẻ mặt nặng nề. Anh không vòng vo như thường lệ:
“Anh xin lỗi… nhưng anh có người khác rồi. Cô ấy đang mang thai. Chuyện đi xa hơn cả anh tưởng.”
Tôi lặng đi. Trong đầu tôi, mọi thứ như đứng lại. Điều khiến tôi đau nhất không phải là chuyện phản bội, mà là sự bình thản trong giọng nói ấy – như thể đang bàn việc công sở. Tôi không khóc. Tôi không hỏi vì sao. Chỉ đứng dậy, bước vào phòng, đóng cửa thật khẽ.
Một tuần sau, Nam bảo mẹ chồng muốn “gặp mặt gia đình một chút”. Tôi đồng ý. Tôi vẫn nghĩ họ sẽ ít nhiều nói lời xin lỗi, hoặc chí ít là để giải quyết trong yên ổn.
Buổi gặp diễn ra ở phòng khách. Có mặt mẹ chồng, bố chồng, chị chồng, em chồng và Nam. Tôi vừa rót trà thì một cô gái trẻ bước vào, theo sau là chị chồng. Cô ấy mặc chiếc váy bầu màu be nhạt, trang điểm nhẹ, tay khẽ xoa bụng – chính là người đang mang thai.
Tôi ngạc nhiên. Không ai báo trước. Không một lời xin phép. Nhưng tôi vẫn giữ im lặng.
Bà Nhàn là người lên tiếng trước:
“Con à, mẹ biết chuyện này khó nghe, nhưng đã xảy ra rồi thì nên chấp nhận. Con chưa có con, còn cô ấy thì đang mang cháu đích tôn. Đàn bà với nhau, nên biết nhường nhịn lúc cần thiết. Chuyện danh phận, mẹ nghĩ… nên để cô ấy có cơ hội làm vợ hợp pháp.”
Chị chồng lên tiếng tiếp lời:“Dù sao thì con cũng giỏi, có nhà cửa rồi, đừng bám lấy một người không còn yêu mình. Thoát ra đi cho nhẹ lòng, ai cũng có thể làm lại.”
Tôi nhìn họ – những người từng gọi tôi là “con dâu ngoan”, “em út trong nhà” – giờ đang thay nhau khuyên tôi nhường chỗ như thể tôi là người xen vào giữa.
Nam im lặng. Không phản bác, không bênh vực. Cô gái kia khẽ cúi đầu, nhỏ nhẹ:
“Em không muốn phá vỡ hạnh phúc của ai. Nhưng… bọn em thật sự yêu nhau. Em chỉ mong chị cho em một cơ hội để con em có danh phận rõ ràng.”
Tôi gật đầu. Rót một ly nước, đặt xuống bàn rồi ngẩng lên, nói chậm rãi:
“Tôi hiểu rồi. Mọi người đã họp xong, thì tôi cũng xin phép nói một câu: Mời tất cả ra khỏi nhà tôi.”
Không khí sững lại. Căn phòng im phăng phắc. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇
Sống Ở Nhà Con Rể 15 Năm, Đến Khi Căn Nhà Quê Được Đền Bù Gần 3 Tỷ, Hai Con Trai Bỗng Tìm Về Đòi Ch/ia Tiền. Tôi Mỉm Cười Đồng Ý... Nhưng Bữa Cơm Hôm Sau Đã Cho Chúng Một Bài Học Cả Đời Không Quên
Ngày chồng tôi m/ất, tôi năm mươi tám tuổi.
Ba đứa con đều đã lập gia đình.
Hai con trai ở gần quê, mỗi đứa một nhà. Con gái út lấy chồng trên thành phố, cách quê gần hai trăm cây số.
Ngày đưa ta/ng chồng, hai con trai khóc rất to. Chúng ôm vai tôi, nói sẽ thay cha chăm sóc mẹ.
Tôi đã tin.
Nhưng chỉ hơn một năm sau, mọi lời hứa đều theo gió bay đi.
Đứa thì bảo làm ăn khó khăn.
Đứa thì bảo vợ mới sinh, không có thời gian.
Cả tháng chẳng gọi nổi một cuộc điện thoại.
Có lần tôi bị n/gã ngoài sân, nằm hơn nửa tiếng mới có hàng xóm phát hiện đưa vào nhà. Hai con trai biết chuyện chỉ gọi hỏi vài câu rồi tắt máy.
Ngược lại, con gái út vừa nghe tin đã bắt xe về ngay trong đêm.
Nó nắm tay tôi khóc:
– Mẹ lên ở với con nhé. Đừng sống một mình nữa.
Tôi còn ngại.
Sợ làm phiền con.
Sợ con rể không vui.
Nhưng hôm đầu tiên gặp, con rể đã cười hiền:
– Con có thêm một người mẹ thì càng tốt chứ sao lại phiền.
Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi.
Thế là tôi theo con lên thành phố.
Tưởng chỉ ở vài tháng.
Không ngờ ở luôn mười lăm năm...
Mười lăm năm ấy, chưa một lần con rể khiến tôi tủi thân.
Nó chưa bao giờ gọi tôi là "mẹ vợ".
Lúc nào cũng chỉ một tiếng "mẹ".
Sáng nào đi làm cũng hỏi:
– Mẹ có cần mua gì không?
Chiều về lại ghé phòng xem huyết áp, nhắc tôi uống thuốc.
Có những hôm tôi đau khớp, nó còn cõng tôi xuống cầu thang để đi khám.
Con gái bận đi làm.
Chính nó là người ngồi ngoài phòng cấp cứu suốt đêm.
Chính nó bón từng thìa cháo khi tôi nằm viện.
Nhiều người bảo:
– Đúng là phúc đức mới có được con rể như thế.
Tôi chỉ cười.
Trong lòng luôn tự nhủ, sau này nếu còn chút gì để lại, tôi nhất định sẽ không phụ tấm lòng ấy...
Ở quê, căn nhà cũ của vợ chồng tôi vẫn để nguyên.
Không ai ở.
Tôi chỉ nhờ người hàng xóm thỉnh thoảng mở cửa cho đỡ xuống cấp.
Hai con trai ở cách đó chưa đầy ba cây số.
Nhưng suốt mười mấy năm, chẳng đứa nào hỏi xem căn nhà còn nguyên hay đã dột nát.
Cho đến một ngày...Xã thông báo khu đất nằm trong diện giải tỏa để làm đường cao tốc.Sau khi kiểm kê, tổng số tiền bồi thường gần 2,8 tỷ đồng.Tôi còn chưa hết bất ngờ thì điện thoại reo liên tục.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, hai con trai chủ động gọi mẹ.
Chúng hỏi han rất ngọt.
Rồi hẹn tôi về quê.
Vừa gặp mặt, mọi sự quan tâm lập tức biến mất.
Con trai cả đặt mạnh cốc nước xuống bàn.
– Mẹ, tiền đền bù phải chia đều cho ba anh em.
Con út cũng gật đầu.
– Đúng rồi. Dù gì sau này tài sản của mẹ cũng là của con cái.
Tôi bình tĩnh hỏi:
– Sao lại chia bây giờ?
Nó đáp ngay:
– Mẹ già rồi. Giữ nhiều tiền làm gì.
Nghe đến đó, tôi chỉ thấy tim mình lạnh đi.
Mười lăm năm không một lời hỏi thăm.
Giờ vừa nghe có tiền thì lập tức xuất hiện.
Tôi nhìn hai đứa con trai.
Trong mắt chúng không có mẹ.
Chỉ có gần ba tỷ đồng.
Tôi bất ngờ mỉm cười.
– Được.
Cả hai nhìn nhau đầy đắc ý....hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận nhé! 👇👇👇👇
Lê
Về làm dâu chưa được 1 tuần, tôi bị chống t;;át lậ;;t m;;ặt vì làm rơi chiếc đũa khi ngồi ăn cơm, bố chồng tôi nhìn rồi nói 1 câu khiến cả nhà sữ;;ng s;;ờ...
Hôm ấy, cả nhà ngồi ăn cơm, tôi luống cuống đánh rơi một chiếc đũa xuống đất. Vội vàng cúi xuống nhặt, tôi chưa kịp thay chiếc mới thì bất ngờ – CHÁT! – một cái t;;át như tr;;ời giá;;ng ập xuống mặt tôi.
Chồng tôi. Anh nhìn tôi, mắt rực lửa, nghiến răng:
– Cô làm mấ;;t m;;ặt tôi trước cả nhà à?
Tôi choáng váng. Tai ù đi, mặt nóng rát. Nước mắt dâng trào nhưng tôi cắn chặt môi, không dám khóc. Cả bàn ăn sữ//ng s//ờ.
Mẹ chồng gằn giọng:
– Con dâu mới mà vụ/ng v/ề, không biết giữ thể diện cho nhà chồng!
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇
L//y hôn ôm con chưa biết đi đâu thì chị dâu gọi: 'Về đây chị chia đất, xây nhà cho hai mẹ con ở'"...ngày nhà chồng tới đòi con chị dâu bản lĩnh làm đúng 1 việc khiến họ không bao giờ dám bén mảng tới nữa...
Ngày tôi ký vào tờ đơn l//y hôn cũng là ngày trong túi chỉ còn hơn ba triệu đồng.
Tay bế con gái mới hơn h//ai tuổi, tay kéo chiếc vali cũ, tôi đứng trước cổng tòa án mà không biết phải đi đâu. Trời cuối chiều đổ mưa lất phất, con bé ôm cổ tôi hỏi ngây thơ:
– Mẹ ơi, mình về nhà nào?
Tôi nghẹn đến không nói nên lời.
Nhà chồng không còn là nơi dành cho mẹ con tôi. Căn hộ vợ chồng từng góp tiền mua đứng tên chồng nên sau ly hôn, anh ta chỉ đưa cho tôi ít tiền rồi bảo:
– Em tự lo cuộc sống của mình đi.
Còn nhà bố mẹ đẻ...
Tôi không còn bố mẹ để về nữa.
Bố mất vì TN khi tôi học năm nhất đại học. Hai năm sau, mẹ cũng qua đời vì bạ//o bệnh. Từ đó, anh trai vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa lo cho tôi học hết đại học rồi mới cưới vợ.
May mắn lớn nhất của cuộc đời tôi là anh lấy được một người vợ tử tế.
Từ ngày chị Hạnh về làm dâu, căn nhà vốn chỉ có hai anh em tôi chưa bao giờ thiếu tiếng cười. Chị chưa từng phân biệt tôi là em chồng. Quần áo chị mua luôn có phần tôi. Món gì ngon chị cũng để dành. Thậm chí ngày tôi lấy chồng, chị còn lén nhét vào vali của tôi một cuốn sổ tiết kiệm hai trăm triệu đồng.
Chị cười:
– Của hồi môn chị tặng em gái.
Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải làm phiền anh chị nữa.
Thế mà...
Đúng lúc tôi đứng ch//ết lặng giữa cơn mưa, điện thoại reo.
Là chị dâu.
– Em đang ở đâu?
Nghe giọng chị, nước mắt tôi vỡ òa.
– Em... em chưa biết đi đâu cả.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi chị nói dứt khoát:
– Về nhà đi.
– Nhưng...
– Không nhưng gì hết. Nhà này vẫn là nhà của em.
Tôi nghẹn ngào:
– Em sợ làm phiền anh chị.
Chị cười:
– Phiền gì? Bố mẹ m//ất sớm, nhà mình chỉ còn hai anh em. Chị lấy anh em thì cũng xem em là em gái. Mau về đi, anh em đang ra đón.
Tối hôm đó, vừa nhìn thấy tôi bế con bước xuống xe, anh trai chạy lại ôm lấy cháu ngoại... à không, ôm lấy cháu gái rồi khẽ nói:
– Về rồi thì không ai được b/ắt n/ạt em nữa.
Tôi khóc như một đứa trẻ.
Những ngày sau, anh chị không hề nhắc đến chuyện ly hôn. Họ chỉ âm thầm chăm sóc hai mẹ con tôi.
Ba tháng sau, khi tôi vừa xin được việc làm mới thì chị Hạnh bất ngờ trải bản vẽ lên bàn.
– Em xem đi.
Tôi ngơ ngác.
– Cái gì vậy chị?
– Bản thiết kế nhà.
Tôi cười:
– Đẹp quá.
Chị chỉ tay ra mảnh vườn phía sau.
– Chị với anh bàn rồi. Mảnh đất sau nhà rộng gần bốn trăm mét vuông. Chị sẽ tách một nửa cho em.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Chị... chị nói gì cơ?
– Chia đất cho em. Xây một căn nhà nhỏ để hai mẹ con ở lâu dài.
Tôi hoảng hốt lắc đầu.
– Không được đâu chị. Đó là tài sản của anh chị.
Anh trai đặt chén trà xuống.
– Đất này vốn của bố mẹ để lại. Khi còn sống, bố từng dặn anh phải chăm em. Giờ em không còn nơi nào để về thì đây chính là nhà em.
Tôi òa khóc.
– Em không thể nhận...
Chị Hạnh nắm lấy tay tôi.
– Không phải cho. Đây là chia lại phần của em. Chị chỉ thay bố mẹ làm điều nên làm thôi.
Một năm sau, căn nhà nhỏ hoàn thành.
Không lớn, không sang trọng, nhưng là mái ấm đầu tiên sau những ngày giông bão.
Con gái tôi có phòng riêng, có khoảng sân nhỏ để chạy nhảy. Chiều nào bé cũng lon ton sang nhà bác gọi:
– Mẹ Hạnh ơi, con sang ăn cơm nhé!
Tiếng cười trẻ con khiến cả khu vườn lúc nào cũng ấm áp.
Tôi cứ nghĩ cuộc sống bình yên sẽ kéo dài mãi.
Cho đến một sáng cuối tuần...
Ba chiếc ô tô bất ngờ dừng trước cổng.
Mẹ chồng cũ cùng chồng cũ và vài người họ hàng bước xuống.
Bà chỉ thẳng vào con gái tôi.
– Hôm nay chúng tôi đến đón cháu nội về.
Tôi ôm chặt con.
– Theo quyết định của tòa, con ở với tôi.
Mẹ chồng cũ cười nhạt.
– Quyết định thì quyết định. Cháu mang họ nhà tôi. Chúng tôi muốn gặp là gặp.
Chồng cũ tiến thêm một bước.
– Nếu cô không giao con thì đừng trách.
Tôi run lên vì sợ.
Đúng lúc ấy, cánh cổng bên cạnh mở ra.
Chị Hạnh bước ra, trên tay cầm tập hồ sơ màu xanh.
Chị bình tĩnh đặt tập giấy lên nắp xe của họ rồi nói rõ ràng...
Bình luận "đọc tiếp" để đọc phần 2 dưới bình luận 👇👇
Nửa Đêm Tôi Vô Tình Nghe Chồng Và Mẹ Chồng Bàn Cách “Xử Lý” Mình – Tôi Âm Thầm Ghi Âm Và Lật Ngược Tất Cả....
Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian. Chồng tôi - Dũng - sáng nào cũng dậy sớm mua bánh cuốn nóng hổi, chiều thì đón tôi tan làm. Mẹ chồng - bà Hạnh - ngày ngày niệm Phật, tay lần tràng hạt, miệng luôn nói những lời ngọt ngào về con dâu. Hàng xóm ai cũng khen tôi số sướng, lấy được chồng hiền, được mẹ chồng thương như con gái. Tôi tin điều ấy, tin đến nỗi tôi sẵn sàng đặt trọn cuộc đời mình trong tay họ.
Tối đó, cơn khát nước đánh thức tôi giữa đêm. Tôi bước xuống cầu thang, bỗng nghe giọng nói vọng từ sân sau. Là Dũng và bà Hạnh. Tim tôi bất chợt đập nhanh. Tôi nép sát vào cánh cửa, nín thở. Giọng mẹ chồng tôi lạnh như băng, không còn chút hiền từ nào: "Phải ép nó ký giấy đứng tên chung nhanh lên. Mảnh đất mặt tiền với 3 tỷ mà để nó một mình đứng tên thì mình ăn cám à?" Dũng đáp: "Con đang làm. Cô ta đang yếu dần, đầu óc lơ mơ. Chỉ cần thêm thời gian nữa, con bảo gì cô ta cũng ký." Mẹ chồng lại nói: "Còn hợp đồng bảo hiểm nhân thọ con mua cho nó, nhớ để người thụ hưởng là con. Vài tháng nữa, nếu nó mất trí hoặc có chuyện gì, mình coi như đổi đời."
Tôi cảm thấy máu trong người đông cứng. Họ không chỉ muốn cướp tài sản. Họ muốn cả mạng sống của tôi. Tôi lấy điện thoại ra, bật ghi âm trong cơn run rẩy. Suốt mấy tháng qua, những ly sữa nóng, những bát thuốc bắc đen sì, những lời dỗ ngọt khi tôi than mệt - tất cả chỉ là một vở kịch hoàn hảo. Họ đầu độc tôi bằng thuốc an thần liều cao và chất gây suy nhược thần kinh. Mục đích: biến tôi thành người mất năng lực, để dễ dàng chiếm đoạt tài sản.
Sáng hôm sau, tôi đổ hết sữa và thuốc vào túi nilon, mang đến cho Mai - bạn thân làm bác sĩ. Kết quả xét nghiệm xác nhận nỗi sợ hãi của tôi. Tôi ngồi sụp xuống ghế, nước mắt chảy dài nhưng không phải vì đau đớn. Tôi khóc vì mình đã quá mù quáng. Bước ra khỏi phòng khám, tôi quyết định sẽ không khóc nữa. Tôi sẽ trả lại họ những gì họ xứng đáng.
Tôi về nhà bố mẹ. Mẹ tôi đọc bản xét nghiệm, xem những đoạn ghi âm và video tôi quay được, mặt bà tái mét rồi đỏ bừng. "Mẹ sẽ giúp con. Con phải quay về nhà đó, giả vờ như không biết gì. Tuyệt đối đừng để chúng nghi ngờ." Bà liền gọi luật sư Minh, bạn thân của gia đình. Trong vòng vài ngày, toàn bộ mảnh đất và số tiền tiết kiệm 3 tỷ được sang tên cho mẹ tôi. Họ muốn chiếm đoạt, tôi sẽ khiến chúng trắng tay............
Một chiều, khi Dũng bảo đi công tác, tôi lén đi theo. Chiếc taxi lần theo xe anh đến một trường mẫu giáo quốc tế. Tôi ngồi bất động khi thấy Dũng bế một bé trai chạy ra, một người phụ nữ mặc váy trắng bước theo, tay nắm tay anh. Đó là Ngọc - người yêu cũ mà anh từng bảo đã mất liên lạc. Tôi lặng lẽ theo họ về căn hộ chung cư cao cấp. Và rồi tôi thấy mẹ chồng tôi xuất hiện, xách túi trái cây và đồ chơi, cười tươi: "Cháu đích tôn của bà đây. Thôi vào nhà đi, mẹ nấu cơm cho cả nhà."
Tôi đứng đó, mưa bắt đầu rơi ướt đẫm vai, nhưng cơn lạnh trong tim còn khủng khiếp hơn..
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇
Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện, chỉ vào bia mộ và thản nhiên nói, "Chú ơi... Chị kia sống ở gần nhà con" người đàn ông vội vàng đi theo cô bé về thì bà-ng hòa;/ng phát hiện ra...
Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.
Con gái ông – bé Thảo, 10 t;/uổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây ta--i n--ạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.
Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:
“Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”
Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.
Ông hỏi dồn:
“Con… con thấy rõ không?”
“Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”
Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:
“Dẫn chú tới đó!”
Khi tới nơi… ông Dũng ch;/ết lặng... xem tiếp dưới bình luận 👇👇 Ẩn bớt Ẩn bớt
Đám Giỗ Bố Chồng,2 Chị Dâu Góp 700 Nghìn Yêu Cầu Đãi 18 Khách 3 Mâm Tôm Hùm...Chồng Tôi Nói 1 câu...
Tôi tên Nguyễn Thu Huyền, 33 tuổi, kế toán ở Hàng Châu. Năm 2023 tôi lấy Trần Minh Kiên, 36 tuổi, kỹ thuật viên. Nhà chồng có ba anh em trai. Anh cả Quang lấy chị Thu, anh hai Bách lấy chị Nhung, đều ở riêng. Kiên là út nên hai vợ chồng ở lại với mẹ chồng bà Mến trong căn nhà cũ. Bố chồng ông Lợi mất năm 2021.
Lúc mới cưới tôi chủ động đề nghị ở với mẹ để tiện chăm sóc. Những tháng đầu khá êm. Nhưng dần dần mọi chi phí điện nước, chợ, sửa chữa đều đổ lên hai vợ chồng tôi. Máy bơm cháy gần 4 triệu, điều hòa hơn 8 triệu, mái bếp dột hơn 6 triệu… Kiên đều trả trước. Anh Quang hay anh Bách chỉ gửi vài triệu rồi được mẹ khoe đi khoe lại, trong khi số tiền lớn của chúng tôi trở thành chuyện đương nhiên vì “hai đứa ở đây”.
Cuối tuần hai nhà anh lớn đưa con về, mẹ bảo tôi mua thêm sườn, bò, gà. Chị Thu gắp miếng bò rồi chê dai. Chị Nhung vừa vào đã bảo lấy nước. Những chuyện nhỏ lặp lại đủ lâu cũng thành nặng.
Giữa tháng tư, mẹ ruột gửi 12 quả bưởi và lạc. Tôi để bốn quả ngoài, tám quả trong thùng. Hai ngày sau chỉ còn sáu. Mẹ chồng bảo đã cho hai chị mang về cho cháu. Tôi chỉ xin lần sau nói một câu trước khi lấy. Bà Mến đáp: “Huyền lấy Kiên rồi thì nhà này là nhà con. Mấy quả bưởi mà còn phân biệt thì sống mệt lắm.” Chị Thu nghe được còn đùa tôi kiểm kê như kế toán.
Ba tuần sau tôi mở tủ thấy hộp yến ghi tên chị Thu. Tôi định lấy một ít cho mẹ thì bà giật lại: “Của chị Thu gửi nhờ, đừng động vào đồ người khác.” Tôi hỏi ngược lại bưởi mẹ tôi gửi thì sao. Bà cau mày: “Bưởi khác.” Tôi hiểu nguyên tắc của bà: đồ của tôi thì bà có quyền quyết, đồ của chị Thu thì phải giữ nguyên. Từ đó tôi cất riêng mọi thứ mẹ ruột gửi.
Một chủ nhật chị Nhung gửi hai đứa con “trông giúp một tiếng”. Hóa ra chị đi làm tóc cả ngày. Hai đứa vẽ tường, làm vỡ chiếc cốc mẹ tôi tặng. Mẹ chồng cười: “Trẻ con nghịch tí thôi.” Khi tôi phàn nàn, bà bảo: “Chị em giúp nhau một ngày, mai mốt còn nhờ các chị.”
Tháng năm tôi bị sốt xuất huyết phải nằm viện. Vừa về được vài ngày thì tới ngày dỗ bố chồng. Tôi xin làm gọn ba mâm vì còn yếu. Mẹ và Kiên đồng ý. Hai chị mỗi nhà góp 700 nghìn. Tôi xin hai chị tới sớm giúp cuốn nem, nhặt rau. Chị Thu nói: “Nhà chị góp tiền rồi còn gì.” Chị Nhung bảo: “Vừa góp vừa làm thì tính hai lần à?”
Đêm trước ngày dỗ, trong khi tôi lên phòng nghỉ, mẹ chồng cùng hai chị ngồi dưới nhà bàn bạc. Họ mời thêm 18 khách (hội dưỡng sinh của mẹ, bạn làm ăn của hai chị). Vì “khách toàn người làm ăn” nên phải có tôm hùm, ghẹ, mực, hàu. Chị Thu dặn mẹ: “Đừng báo trước. Để khách tới kín nhà rồi thì Huyền chẳng lẽ đứng đấy bảo không làm?” Họ tính vợ chồng tôi sẽ phải gánh toàn bộ vì “hai đứa không con, ở nhà mẹ, tiền để đâu cho hết”.
Sáng hôm sau tôi dậy từ 4 giờ cùng Kiên đi chợ đúng danh sách ba mâm bình thường. Đến hơn 10 giờ khách lạ kéo tới. Mẹ bảo lấy thêm cốc. Rồi chị Thu mở tủ lạnh quát: “Tôm hùm đâu?” Tôi chết lặng. Ba mâm hải sản gần 16 triệu. Kiên lạnh lùng đáp: “Xuống biển mà mò nhé.”
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇
Bị mẹ chồng t//á//t 3 cái, lại nghe chồng hùa theo: 'Không có vợ này thì cưới vợ khác, mẹ chỉ có một thôi', tôi quệt nước mắt, lặng lẽ làm một việc khiến cả nhà chồng m..ất trắng, rơi vào cảnh vô gia cư....
Ngày tôi bước chân về làm dâu nhà họ T., ai cũng bảo tôi may mắn.
Chồng tôi – H. – là con trai một. Gia đình anh có căn nhà ba tầng nằm ngay mặt phố, bố mẹ đều đã nghỉ hưu, kinh tế ổn định. Trong lễ cưới, mẹ chồng còn nắm chặt tay tôi, cười hiền:
– Từ hôm nay con cũng là con gái của mẹ. Nhà này không phân biệt dâu hay con.
Chỉ vì câu nói ấy, tôi đã tin rằng mình sẽ có một mái ấm đúng nghĩa.
Nhưng hóa ra, có những lời hứa chỉ đẹp trong ngày cưới...
Sau khi kết hôn, tôi chuyển về sống cùng bố mẹ chồng.
Một ngày của tôi bắt đầu từ năm giờ sáng. Tôi dậy nấu bữa sáng, quét dọn nhà cửa rồi mới đi làm. Chiều tan ca, trong khi đồng nghiệp còn ngồi uống cà phê thư giãn thì tôi vội vàng lao về chợ mua thức ăn, nấu cơm, giặt giũ, lau nhà, rửa bát.
Mẹ chồng gần như không động tay vào việc gì.
Bà luôn nói:
– Con dâu mà. Không làm thì để ai làm?
Ban đầu tôi nghĩ bà lớn tuổi nên cố gắng nhường nhịn. Nhưng dần dần, mọi việc trong nhà đều mặc định là trách nhiệm của tôi.
Chỉ cần cơm hơi khô, bà chê.
Canh hơi mặn, bà trách.
Áo phơi chưa ngay ngắn, bà lắc đầu.
Thậm chí có hôm tôi sốt gần ba mươi chín độ, xin nghỉ nấu cơm một bữa thì bà lạnh nhạt:
– Phụ nữ có chút bệ//nh đã than. Ngày xưa mẹ đẻ ba đứa vẫn cấy lúa bình thường.
Điều khiến tôi đau hơn là thái độ của H.
Anh chưa bao giờ đứng về phía tôi.
Mỗi lần tôi tâm sự, anh chỉ thản nhiên:
– Mẹ già rồi, em nhịn một chút có mất gì đâu.
Hay:
– Làm dâu thì phải biết điều.
Dần dần, tôi không còn kể nữa...
Ba năm làm dâu, tôi chưa một lần cã/i lại mẹ chồng.
Cho đến ngày giỗ ông nội.
Hôm ấy cả họ tập trung rất đông. Từ bốn giờ sáng, tôi đã thức dậy đi chợ, làm gà, nấu xôi, kho cá, hầm canh, bày biện hơn chục món ăn.
Đến gần giờ cúng, khi tôi vừa bê nồi canh gà đặt xuống bếp thì con mèo của nhà hàng xóm bất ngờ chạy vào.
Nó nhảy lên bàn rồi hất đổ cả nồi canh xuống nền.
Tôi hoảng hốt chưa kịp dọn thì mẹ chồng bước vào.
Bà nhìn mâm cỗ lộn xộn, gương mặt lập tức đỏ bừng.
– Cô làm cái trò gì thế này?
Tôi cuống quýt giải thích:
– Mẹ ơi... con mèo chạy vào làm đổ...
Chưa nói hết câu.
"B//ốp!"
Một cái t//át giáng thẳng vào má trái.
Tôi choáng váng.
"B//ốp!"
Cái thứ hai.
"Bố///p!"
Rồi cái thứ ba.
Tai tôi ù đi.
Má bỏng r/át như lửa đốt.
Mẹ chồng chỉ tay vào mặt tôi:
– Giỗ tổ tiên mà cô làm thành thế này. Đồ vụng về! Đồ vô trách nhiệm!
Mấy người họ hàng đứng quanh đều chết lặng.
Không ai dám lên tiếng.
Tôi ôm mặt, nước mắt cứ thế chảy xuống.
Trong giây phút tuyệt vọng nhất, tôi quay sang nhìn H.
Tôi chỉ mong anh nói một câu.
Một câu thôi.
Rằng tôi không cố ý.
Rằng mẹ làm vậy là quá đáng.
Nhưng H chỉ khoanh tay, lạ/nh lùng nhìn tôi.
Rồi anh buông một câu khiến tim tôi như vỡ vụn.
– Em làm mẹ nổi giận thì phải chịu. Không vợ này thì vợ khác... mẹ chỉ có một mà thôi.
Khoảnh khắc ấy.
Ba năm nhẫn nhịn trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi hiểu rằng người đàn ông này sẽ không bao giờ bảo vệ vợ mình...
Đêm hôm đó, tôi lặng lẽ thu dọn quần áo.
Không ai giữ.
Cũng chẳng ai hỏi.
Trước khi đi, tôi chỉ lấy chiếc túi xách, vài bộ đồ và tập hồ sơ mà bố tôi từng dặn phải cất thật kỹ.
Sáng hôm sau, tôi nộp đơn ly hôn.
H. cười khẩy.
– Đừng dọa nữa. Không có nhà này, cô sống được bao lâu?
Mẹ chồng còn đắc ý:
– L..y hôn thì cú..t tay trắng.
Tôi chỉ mỉm cười.
Họ đâu biết, điều tôi chờ không phải là chia tài sản....
Phần 1 đã hết, bình luận "CÓ" để đọc phần 2 dưới bình luận! 👇👇
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
The Rocks, NSW