Adventure Alpha
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Adventure Alpha, Gaming Video Creator, The Rocks.
31/05/2026
Bước sang tuổi 55, chồng m/ấ/t nên c/ô đơn, tôi phải lòng cậu trai trẻ vạm vỡ 25t là nhân viên của mình. Sống cùng nhau trong bóng tối được nửa năm thì cậu ta buồn rầu: "Anh muốn dẫn em về ra mắt, nhưng nhà anh tồi tàn lắm, đón dâu về chắc cả thiên hạ ch/ê cười". Tôi xót quá, đưa ngay quyển sổ tiết kiệm 2 tỷ để anh mang về sửa sang nhà cửa. Nửa tháng sau, anh nhắn cho tôi báo tin... 👇👇👇
Vợ tôi mất được 3 năm, em gái vợ ở luôn nhà tôi để tiện chăm lo cho 2 cháu thay mẹ nó. Đúng ngày giỗ bỏ tang 3 năm vợ, cả nhà đều muốn tác thành tôi cho em gái ruột của vợ. Đêm đó tôi hỏi ý cô ấy thế nào, ai ngờ cô ấy nói câu khiến tôi ch;e;t điếng
Cách đây 3 năm, vợ tôi phát hiện ung thư phổi đã di căn. Đó là cú sốc tôi không bao giờ quên. Cả hai vợ chồng đều suy sụp, đau khổ.
Để hỗ trợ chăm sóc vợ, tôi nhờ Hương - em gái cô ấy lúc đó vừa tốt nghiệp đại học đến ở cùng. Thời gian vợ tôi bị bệnh phải điều trị ở viện, tôi bên cạnh săn sóc, còn Hương thì giúp tôi thu vén nhà cửa, lo cho hai đứa trẻ. Hương còn trẻ nhưng tháo vát, nhanh nhẹn. Nhờ thế, giai đoạn khó khăn nhất của cả gia đình tôi cũng đỡ được phần nào vất vả.Không chỉ có mẹ vợ tôi, bố mẹ tôi cũng mong muốn tác thành cho tôi và Hương. Mẹ tôi tâm sự, lên nhà tôi ở, nhìn thấy Hương quán xuyến gia đình, chăm sóc bọn trẻ, bà rất yên tâm.
Tối hôm đó, tôi đánh liều gọi Hương vào phòng và hỏi chuyện... Xem tiếp tại bình luận 👇👇 Ẩn
Về ra mắt gia đình anh, vừa vào mâm cơm mẹ anh nói: “Con lấy cho bác đôi đũa khác đi, đôi này lệch rồi”, tôi chỉ đáp lại đúng 4 chữ rồi xin phép ra về, để lại mẹ anh ngồi ch/ết lặng...
Tôi và anh quen nhau hơn một năm. Anh là người điềm đạm, hiền lành, còn tôi xuất thân bình thường — bố mẹ làm công nhân, chẳng có gì nổi bật ngoài sự chân thành.
Anh nói:
– Mẹ anh hơi khó, nhưng em cứ tự nhiên, chỉ cần thật thà là mẹ quý liền.
Tôi tin anh.
Sáng hôm ấy, tôi dậy sớm, chọn bộ váy kín đáo, cầm giỏ quà nhỏ về ra mắt nhà anh.
Vừa bước vào nhà, mẹ anh liếc tôi một lượt, rồi chỉ khẽ gật đầu. Bữa cơm dọn ra, tôi cẩn thận gắp thức ăn mời từng người.
Bất ngờ, bà nhìn đôi đũa trên tay tôi, nói nhẹ nhưng s/ắc lạnh:
– Con lấy cho bác đôi đũa khác đi, đôi này lệch rồi.
Câu nói như d/ao cứ/a.
Anh cúi đầu im lặng. Tôi hiểu — “đôi đũa lệch” mà bà nói, không phải đôi đũa trên bàn, mà là tôi và con trai bà.
Không khí nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng tích tắc đồng hồ.
Tôi đặt nhẹ đôi đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt bà, khẽ mỉm cười, giọng bình tĩnh đến lạ. Tôi chỉ nói đúng 4 chữ, đó là.....................XEM CHI TIẾT DƯỚI PHẦN BÌNH LUẬN 👇 👇
Chồng tôi ʟừᴀ tôi nói là đi ᴄôɴɢ ᴛáᴄ, ɴửᴀ đêᴍ lại bị đưa vào ʙệɴʜ ᴠɪệɴ. Tôi chạy đến ʙệɴʜ ᴠɪệɴ thì hoàn toàn ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ, ɢọɪ ᴄôɴɢ ᴀɴ và luật sư tới ngay...
Chồng tôi – Trần Minh Quân – nói với tôi rằng anh phải đi công tác gấp hai ngày ở Đà Nẵng. Anh còn cẩn thận để lại lịch trình, vé máy bay điện tử và dặn tôi khóa cửa sớm vì trời đang mưa nhiều. Tôi không nghi ngờ gì. Chúng tôi ᴋếᴛ ʜôɴ đã tám năm, có một ᴄᴏɴ ɢáɪ sáᴜ ᴛᴜổɪ, ᴄᴜộᴄ sốɴɢ ᴛᴜʏ ᴋʜôɴɢ ɢɪàᴜ có nhưng yên ổn.
Đêm đó, khoảng gần ᴍộᴛ ɢɪờ sáɴɢ, ᴛôɪ đᴀɴɢ ɴɢủ thì điện thoại reo liên tục. Số ʟạ. ᴋʜɪ ʙắᴛ ᴍáʏ, đầu dây bên kia là giọng một nữ y tá ɢấᴘ ɢáᴘ:
“Chị có phải là người nhà của anh Trần Minh Quân không? Anh ấy đang ᴄấᴘ ᴄứᴜ ᴛạɪ ʙệɴʜ ᴠɪệɴ Đa khoa tỉnh.”
Tôi ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ. Quân đang ở Đà Nẵng cơ mà?
Tôi hỏi ᴅồɴ ᴅậᴘ thì chỉ nhận được câu trả lời: “Chị đến ngay đi, tình trạng rất ɴɢᴜʏ ᴋịᴄʜ.”
Tôi ᴠộɪ ᴠã ᴍặᴄ quần áo, gọi taxi, ᴛɪᴍ đậᴘ ʟᴏạɴ xạ suốt quãng đường hơn hai mươi phút đến ʙệɴʜ ᴠɪệɴ. Trong đầu tôi hiện lên hàng trăm giả thuyết, nhưng không cái nào hợp lý.
Khi tôi chạy đến khoa ᴄấᴘ ᴄứᴜ, một bác sĩ ᴄʜặɴ tôi lại. Ông nhìn tôi với ánh mắt áɪ ɴɢạɪ.
“Chúng tôi rất ᴛɪếᴄ… ʙệɴʜ ɴʜâɴ đã ɴɢưɴɢ ᴛɪᴍ trước khi người nhà tới.”
Tôi không tin vào tai mình. Tôi ʟᴀᴏ ᴠàᴏ ᴘʜòɴɢ, nhìn thấy chồng mình nằm ʙấᴛ độɴɢ trên băng ca, mặt ᴛáɪ ɴʜợᴛ, ᴛʀêɴ ᴄổ áᴏ còn ᴠươɴɢ ᴍùɪ ɴướᴄ ʜᴏᴀ ʟạ – không phải loại anh hay dùng. Tôi ɢàᴏ ʟêɴ, ᴄʜâɴ ᴋʜᴜỵᴜ xᴜốɴɢ.
Trong lúc tôi còn đang ᴄʜᴏáɴɢ ᴠáɴɢ, một điều khiến tôi ʀùɴɢ ᴍìɴʜ: trong túi áo vest của Quân có một chiếc điện thoại khác, không phải máy anh dùng hằng ngày. Trên màn hình hiện lên một tin nhắn chưa đọc:
“Anh đến chưa? Em đợɪ ᴍệᴛ rồi.”
Tôi bắt đầu nhận ra: anh không hề đi công tác.
Linh cảm có điều ʙấᴛ ᴛʜườɴɢ, tôi lập tức gọi cho ᴄôɴɢ ᴀɴ và nhờ một người bạn giới thiệu luật sư Nguyễn Hoàng Duy đến ʙệɴʜ ᴠɪệɴ ngay trong đêm. Khi họ tới, tôi chỉ nói một câu trong ɴướᴄ ᴍắᴛ:
“Chồng tôi ᴄʜếᴛ ᴋʜôɴɢ ʙìɴʜ ᴛʜườɴɢ. Tôi muốn làm rõ mọi thứ.”....Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn "Tất cả bình luận" 👇👇👇 Ẩn bớt
31/05/2026
NÓNG: Bộ Công Thương thông báo khẩn về việc có bán song song xăng khoáng RON 95 cùng với E10 🔥👇👇👇
31/05/2026
Mẹ đơɴ ᴛʜâɴ ở trọ, đêm nào cũng có đàn ông ra vào. Chủ trọ nghi báo ᴄôɴɢ ᴀɴ. Đến khi ᴄôɴɢ ᴀɴ ập tới kiểm tra thì cảnh tượng bên trong khiến tất cả sữɴɢ sờ...
Khu ᴛʀọ ɴʜỏ ɴằᴍ sâᴜ ᴛʀᴏɴɢ ᴄᴏɴ ʜẻᴍ quận Bình Tân vốn ʏêɴ ắɴɢ, vậy mà suốt gần ba tháng nay, đêᴍ ɴàᴏ ᴄũɴɢ ᴠᴀɴɢ lên tiếng xe máy ra vào trước phòng số 6. Người thuê phòng ấy là Nguyễn Thị Hồng, một bà mẹ đơɴ ᴛʜâɴ ʜơɴ ʙᴀ ᴍươɪ ᴛᴜổɪ, sốɴɢ ᴄùɴɢ ᴄậᴜ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ ɴʜỏ. Ban ngày, Hồng đi ʟàᴍ ᴄôɴɢ ɴʜâɴ ᴍᴀʏ, ᴛốɪ ᴠề đóɴɢ ᴄửᴀ sớm. Nhưng ʟạ ở chỗ, cứ quá chín giờ, lại có người đàn ông ghé đến, ở chừng một hai tiếng rồi rời đi. Có đêᴍ là người quen mặt, có đêᴍ lại là gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Chủ trọ ông Lê Văn Phúc bắt đầu để ý. Ông không phải người nhiều chuyện, nhưng khu trọ có sinh viên và gia đình ᴛʀẻ, ʟạɪ ʟᴏ chuyện an ninh. Ông Phúc hỏi dò vài người, ai cũng ᴛʜì ᴛʜàᴏ, áɴʜ ᴍắᴛ đầʏ ɴɢʜɪ ɴɢạɪ. Những lời đồɴ đᴏáɴ ʟᴀɴ ɴʜᴀɴʜ ʜơɴ ᴍùɪ ẩᴍ ᴍốᴄ ᴛʀᴏɴɢ ᴍùᴀ ᴍưᴀ. Có người nói Hồng “ᴋʜôɴɢ đàɴɢ ʜᴏàɴɢ”, ɴɢườɪ ᴋʜáᴄ ʟạɪ ǫᴜả ǫᴜʏếᴛ “ᴄʜắᴄ ᴄó ᴄʜᴜʏệɴ ᴍờ áᴍ”.
Đỉnh điểm là đêᴍ ᴍưᴀ ᴛầᴍ ᴛã, gần mười một giờ, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai kéo thấp, áo khoác sẫm màu, dừng xe trước phòng số 6. Ông Phúc nhìn qua ᴄᴀᴍᴇʀᴀ ᴄũ, thấy người này gõ cửa ba nhịp ngắn. Cửa mở, ánh đèn bật sáng rồi tắt. ᴛɪᴍ ôɴɢ ᴘʜúᴄ đậᴘ mạnh. Ông nghĩ đến trách nhiệm của mình với cả khu trọ.
Chưa đầy hai mươi phút sau, ᴄôɴɢ ᴀɴ ᴘʜườɴɢ xuất hiện. Tiếng gõ cửa ᴅồɴ ᴅậᴘ, ʀồɪ ᴛɪếɴɢ ɢọɪ ʏêᴜ ᴄầᴜ mở cửa. Không ai đáᴘ. ᴄáɴʜ ᴄửᴀ ʙị ᴘʜá ᴛᴜɴɢ trong tiếng hô dứt khoát. Mọi người trong khu ᴛʀọ ùᴀ ʀᴀ ʜàɴʜ ʟᴀɴɢ, ɴíɴ ᴛʜở.
Cảnh tượng bên trong khiến tất cả sữɴɢ sờ.
Căn phòng sáng đèn, gọn gàng. Hồng đứng ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ, ᴍặᴛ ᴛáɪ đɪ.
Không khí đôɴɢ ᴄứɴɢ. Ông Phúc ʙốɪ ʀốɪ, ᴄòɴ ᴄôɴɢ ᴀɴ thì nhìn nhau, bắt đầu đặt câu hỏi. Và câu chuyện thật sự, từ đây, mới dần ʟộ ᴅɪệɴ.....Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn "Tất cả bình luận" 👇👇
Mẹ chồng tôi bất ngờ bị đ;/ột qu--ỵ nặng, bà được đưa thẳng vào phòng cấp cứu nhưng không kịp, ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà nắm lấy tay tôi và thì thầm, run rẩy, "Chạy đi... tránh xa con trai ta ra..." Rồi bà lén lút nhét mẩu giấy vào tay tôi. Thật kinh hoàng vì những gì bà dặn dò chính là...
Mẹ chồng tôi đột ngột đổ gục ngay trong bữa cơm tối.
Chỉ trong vài phút, bà đã rơi vào trạng thái co giật, méo miệng, hơi thở đứt quãng. Xe cấp cứu đến rất nhanh, nhưng mọi thứ diễn ra còn nhanh hơn.
Bác sĩ lắc đầu khi bà vừa được đẩy vào phòng cấp cứu.
Độ;/t q--uỵ quá nặng.
Không còn nhiều thời gian.
Tôi đứng ở hành lang, tay lạnh ngắt, đầu trống rỗng. Chồng tôi — Hoàng — thì liên tục gọi điện, gào lên với ai đó, vẻ mặt căng thẳng đến đáng sợ.
Anh không khóc.
Chỉ cáu gắt. Nóng nảy. Như thể đang sợ… một điều gì khác.
Bất ngờ, y tá gọi tôi vào.
“Mẹ cô muốn gặp riêng.”
Trong phòng cấp cứu, mẹ chồng tôi nằm đó, người gầy hẳn đi chỉ trong vài giờ. Mắt bà mở hé, đục mờ nhưng khi nhìn thấy tôi, bà bỗng siết chặt tay tôi đến đau điếng.
Tôi cúi xuống.
Bà run rẩy, hơi thở khò khè, môi mấp máy rất lâu mới bật ra được tiếng thì thầm:
“Chạy đi…”
“…tránh xa con trai ta ra…”
Tôi ch;/ết lặng.
Bà lắc đầu yếu ớt, nước mắt trào ra từ khóe mắt đã nhăn nheo.
“Ta… không kịp nữa rồi…”
Rồi, bằng chút sức tàn cuối cùng, bà lén nhét vào tay tôi một mẩu giấy nhỏ, gấp làm tư, dính đầy mồ hôi lạnh.
Chưa kịp hỏi thêm, tay bà buông thõng.
Máy đo tim kéo thành một đường thẳng lạnh lẽo.
Tôi bước ra ngoài trong trạng thái gần như không còn cảm giác.
Hoàng ôm tôi rất chặt. Quá chặt.
“Em ổn không?” — anh hỏi, giọng dịu một cách bất thường.
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng bàn tay, mẩu giấy kia nóng rực như thiêu đốt.
Đêm đó, khi Hoàng đã ngủ, tôi mới dám mở ra.
Trên mẩu giấy ai ngờ chính là... Ẩn bớt
Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc...
Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.
Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.
Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:
Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.
Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:
Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!
Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:
Trời ơi! Một trăm triệu!
Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:
Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!
Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.
Vừa ra đến cửa – một chiếc SUV tiền tỉ phanh lại
Cả xóm tò mò ghé mắt nhìn. Xe sang, biển đẹp, lớp sơn còn bóng loáng mùi mới.
Vợ tôi huých tay tôi:
Ghê thật, ly hôn cái mà đổi đời luôn!
Cửa xe mở…
Vợ cũ đứng một bên, hơi cúi đầu.
Vợ tôi tưởng đó là chồng sắp cưới của cô ấy, còn líu lo:
Chúc mừng hai em hạnh phúc!
Nhưng người bước xuống lại khiến tôi lịm người – còn vợ tôi thì xanh mặt.
Người đàn ông bước xuống chính là… xem tiếp dưới bình luận...👇👇
31/05/2026
Gia Đình Việt Kiều Mất Tích Trên Núi Rocky ở Mỹ – 2 Tuần Sau T/ộ/i Á/c Của Người Vợ Lộ Diện..Trong cộng đồng người Việt ở Colorado, gia đình Trần vốn được xem là hình mẫu thành đạt. Anh Hùng – người chồng – là kỹ sư xây dựng, còn chị Lan – người vợ – làm việc trong tiệm nail cùng với một số chị em đồng hương. Họ có hai đứa con nhỏ, thường được thấy đi học trong bộ đồng phục xanh, đôi mắt sáng và tiếng cười vang khắp khu phố. Người quen vẫn thường nói: “Gia đình họ giống như bức tranh bình yên nơi xứ người.”
Nhưng rồi một ngày mùa đông, tin tức lan khắp cộng đồng: cả gia đình đột ngột biến mất sau chuyến dã ngoại trên dãy núi Rocky. Xe hơi của họ được tìm thấy bên lề đường mòn, cửa xe khóa hờ, túi xách còn nguyên, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng ai. Cảnh sát Mỹ mở cuộc điều tra, truyền thông địa phương đưa tin rầm rộ. Người Việt trong vùng hoang mang, kéo nhau lên núi cầu nguyện và tìm kiếm.
Điều khiến ai cũng rùng mình là hiện trường hoàn toàn không có dấu hiệu giằng co, cũng không có vết chân dẫn đi xa. Như thể cả gia đình đã bốc hơi giữa rừng tuyết mịt mùng. Những lời đồn đoán xuất hiện: nào là bị thú dữ tấn công, nào là tai nạn lạc đường, thậm chí có người nghi ngờ chuyện tâm linh. Nhưng cảnh sát khẳng định: “Đây không đơn giản là một vụ mất tích.”
Người ta còn nhớ hình ảnh cuối cùng của chị Lan trước khi mất tích: một đoạn camera an ninh ghi lại, chị đứng trước cửa hàng tạp hóa, ánh mắt xa xăm, môi mím chặt. Không ai nghĩ rằng, chính từ khoảnh khắc ấy, một bi kịch đã được sắp đặt, và sự thật lạnh lẽo chỉ chờ ngày phơi bày...
Quý độc giả xem thêm tại đây 👇....Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
The Rocks, NSW