Chuyện Của Phong

Chuyện của Phong - Nỗi lòng của bạn! Nơi chúng ta trải lòng cùng nhau về những

17/10/2022

“Em giờ cảm thấy bao nhiêu lời than oán trách móc nó hoàn toàn vô nghĩa, lúc trước em cần mọi người phải hiểu em nhưng em lại lười mở lòng, nói chính xác hơn em quá tự đề cao bản thân.

Anh Phong chắc cũng biết em có một khoảng thời gian dài lãng phí như vậy, cũng hơi phí thật nhưng coi như bài học trải nghiệm để trưởng thành hơn. Muốn hoàn thiện cũng phải học mà anh, không trường học thì cũng trường đời.

Giờ em sống đúng cảm xúc của mình, là chính em như thế nào thì mình sống như vậy. Ai hiểu mình, đồng cảm với mình được thì kết bạn nói chuyện chia sẻ coi như có duyên, ai mà cảm thấy sự mệt nhiều hơn sự vui thì lướt qua nhau càng nhanh càng tốt. Sống thật, nói thật cho đỡ đau đầu suy nghĩ tùm lum.

Cuộc sống này với bao nhiêu thứ cần phải lo, từ cơm áo gạo tiền tới đủ chuyện không tên khác, nên thôi em chọn cách dễ hài lòng, dễ hạnh phúc cũng từ những điều nhỏ nhỏ. Nói chung ngủ dậy thấy mình còn khỏe thở tốt ăn được làm được thì hài lòng rồi.”

07/10/2022

“Ước mơ của cậu là gì?

Với ai thì em không biết, chứ với em thì câu hỏi này nó còn khó hơn giải đề thi toán đại học nữa anh Phong!

Hồi nhỏ thấy bạn bè xung quanh ai cũng có mơ ước trở thành kỹ sư, phi công, giáo viên, bác sĩ,… đủ nghề hết, còn trong tờ giấy em gửi lại trên cây ước mơ chỉ vỏn vẹn mấy chữ: sống là người có ích.

Rồi không biết có ích kiểu gì mà cứ chừng vài năm thì nhà lại có một cơn sóng gió mà khởi nguồn đều là từ em hết. Từ chuyện em comeout mình là gay, chỉ thích con trai rồi đến chuyện em không theo định hướng của họ hàng là học kinh tế để tiếp quản công ty gia đình mà rẽ sang hướng xã hội, suốt ngày nay đây mai đó để làm các công tác thiện nguyện, giúp đỡ người nghèo các nơi vùng sâu vùng xa.

Mẹ nói với em sau này nếu có gia đình thì cũng đừng có con, vướng bận cá nhân các thứ,… mà thật tâm thì em cũng đâu có muốn lập gia đình hay kết hôn với ai đâu anh. Tình cảm mà, mình có thêm cái danh nghĩa thì cũng chỉ cột được xác thân họ thôi, còn cái thứ vô hình kia thì sao mà trói buộc được chứ?

Nghĩ vậy nên em cứ thoải mái, chẳng nặng nề gì mỗi lần có người yêu. Người ta còn ở thì mình vẫn nồng nàn, tình hết người đi rồi thì mình bình thản sống tiếp cuộc đời mình. Em thấy đơn giản mà ta!

Em không ước mơ một mái ấm gia đình, cũng chẳng nghĩ tới chuyện sẽ gắn bó với một ai quá lâu. Còn về xã hội ngoài kia thì em cũng chỉ muốn là một người bình thường, không cần quá xuất chúng hay phải là một người mà đi tới đâu người ta cũng biết. Vậy mà đời đâu có như là mơ đâu anh Phong!

Không biết bằng cách nào mà trong xóm lại có người biết tình trạng của em, rồi đi nói cho người nhà họ biết, chuyện tới tai ba mẹ em ngay giữa Tết lúc em đang về thăm nhà. Với gia đình em thì không sao rồi vì ba mẹ em biết em bệnh, cũng không trách mắng hay nặng nhẹ gì em mà ngược lại còn tìm hiểu thông tin từ trang của anh để biết thêm về H, còn nhắc em thỉnh thoảng nhớ tới mái ấm thăm mấy đứa nhỏ mồ côi, “tụi nó không gia đình mà còn có bệnh, tội lắm con!”

Nhưng miệng đời mà, ba mẹ bình thản trước mặt em thôi chứ nhói đau trong bụng, em hiểu chứ. Họ cứ đi ra đi vô cái ngõ chung là lại xì xầm to nhỏ, ba mẹ em cũng biết buồn mà…

Ước gì người ta đừng nhìn H như một điều gì đó ghê gớm, ước gì người ta có thể hiểu được người sống với H cũng có nhiều khổ tâm để đừng nói đừng trách đừng làm đau lòng nhau thêm nữa.

Bây giờ mà thèm có một điều ước, không biết có thể thành sự thật không anh Phong?!”

01/10/2022

“Một năm qua sau khi có H nó một mình chống chọi mọi thứ, nó dấu hết gia đình bạn bè mọi người. Nó co mình lại kiếm việc làm 1 mình, nó viết được nên kiếm việc biên tập online và ngồi trong chính căn phòng của nó để hạn chế tiếp xúc ai. Khi có việc phải ra ngoài nó bao bọc mình bằng một vẻ ngoài vui vẻ, mạnh mẽ. Nhưng! Nó vẫn tự giới hạn chính nó vì xung quanh nó dường như tất cả đều sạch sẽ theo nghĩa đen và bóng riêng mình nó dơ dáy nhơ nhuốc kinh tởm. Vậy nó có quyền gì mà bắt mọi người bên cạnh nó. Đừng! Đừng gần nó! Nó có virus chết người, nó lây cho mọi người đó. Dang ra xa đi! Nó tự dằn xé nó trong một vẻ ngoài năng lượng tích cực ẩn chứa một tâm hồn tổn thương và yếu đuối! Nó hèn lắm!

Nó thấy không ổn vì nó còn cha mẹ và gia đình. Nó cần nói gì đó với ai đó. Nó loay hoay đi tìm trên mạng và nó thấy 2 cái ông xấu quắc ngồi nói huyên thuyên mấy cái HIV, haizzz nói vầy rồi mấy ai nghe! Ủa nói chi mà mấy cái này nhưng nó vẫn nghe vẫn xem và nó thấm... mấy câu của ông Bs bụng bự nói thấm lắm. Ổng như trong ruột nó...! Hay là...Nó bắt đầu nhắn tin nhẹ nhẹ và tiếp tục thăm dò, cái ông Phong thoát ẩn hiện, nhiều bữa nhắn ổng đến tối mới trả lời ngắn gọn nhanh đúng cái hỏi rồi thôi. Xem trên trang ổng thì thấy đi nhiều tâm sự nhiều. Thấy cũng có vẻ lắng nghe! Thôi nó liều mình thổ lộ và ông Phong hẹn gặp. Nó lấn cấn, ủa gặp làm gì, nó đang ổn mà, điều trị rồi đâu cần hỗ trợ nữa.

Nó quyết định đi gặp vì nó biết nó không ổn và vì cái câu “ Em à, điều trị là chuyện đương nhiên cần thiết, bệnh phải trị nếu muốn sống. Nhưng với Người sống với HIV quá trình tuân thủ điều trị và những hỗ trợ sau kết nối điều trị cũng quan trọng và nó quyết định hiệu quả điều trị lâu dài em àh. Em đã thực sự ổn chưa? Tự xem nếu chưa cứ gặp nhau nha!”

Và nó gặp ông Phong, ổng mới nắm tay mà nó đã chực trào. Người gì đầy năng lượng hơn cả mình… Ổng nói 1 câu tự nhiên ở đâu như lốc xoáy làm sạt lở hết tường thành của nó. Nó đổ vỡ hết....

Nó khóc...!!!

Và nó chỉ cần có vậy. Thì ra một năm qua nó tự cho nó mạnh mẽ nhưng không nó yếu đuối hơn bao giờ hết.

Nó muốn khóc!

Nó cần khóc!

Nó cần một người làm cho nó khóc!

Vậy thôi....!!!”

28/09/2022

“Chiều tối mưa to hen anh Phong, em nghe tiếng mưa như tiếng lòng em, bao nhiêu cái lo cũng dừng ngay dấu chấm hỏi.

Nhiều khi mình ráng cố gắng gồng lên để không cho suy nghĩ tiêu cực đàn áp nhưng mạnh mẽ không bao lâu thì ngập lại trong một mớ bế tắc.

Rồi tới đây xin việc làm được không nữa, phỏng vấn nếu không đậu thì thất nghiệp tiếp, lấy gì ăn còn khó huống chi gửi về quê.

Em biết mình tiêu cực quá rồi không còn tự tin cho bản thân nhưng không biết anh Phong thấy thế nào chứ một người trải qua nhiều thương tổn thì hoặc là sẽ rất mạnh mẽ trở nên tiến bộ hoặc không thì té mãi té sâu không dám ngước lên nhìn…”

21/09/2022

"Nói như thế nào nhỉ anh Phong, người đã đồng hành với mình gần 10 năm, chia sẻ từng lúc khó khăn khi mới bắt đầu uống thuốc, sáng nào thức dậy cũng có những nụ hôn đầu ngày. Giờ người ta nói đã đến lúc hết duyên, người ta thấy rung động với một tình yêu mới bên ngoài.

Ừ thì em cũng nghĩ đã đến lúc hết duyên, đúng là không gì mãi mãi với con người giàu cảm xúc này.

Nghĩ một cách tích cực thì người ta với em cũng đủ tôn trọng nhau thà là nói thẳng chứ đừng lén rồi lừa nhau làm tổn thương nhau. Một thời gian cũng đủ dài để em gửi lời cảm ơn đến người ta.

Hai tháng nay em với người ta không có gần gũi nhau nữa em đang tìm lý do thì nay cũng đã có đáp án luôn rồi.

Thôi thì hết duyên vậy, nói em buồn không thì thật lòng không chỉ có buồn mà đau rất đau. Nhưng rồi sẽ qua thôi, em đã đứng vững khi yêu như thế nào thì lúc hết yêu em cũng phải đứng vững như vậy. Mình cầm lên được mình buông xuống được, em sẽ cố gắng làm được, phải làm được thôi anh Phong chứ mãi tìm lựa chọn thì càng tự làm đau chính mình hơn mà thôi"

15/09/2022

“Khi mà bạn có thể kể lại câu chuyện của mình một cách bình thản và kể cả những chi tiết đau lòng cũng không làm bạn khóc, có nghĩa là khi đó bạn đã hoàn toàn được chữa lành.”

Em đọc được ở đâu đó một câu nói như thế, và chắc có lẽ là em đã vượt qua được vết thương lòng từng khiến bản thân mình đau đớn suốt một quãng thời gian dài rồi anh Phong à. Và có lẽ đúng như anh nói, em đã thật sự tha thứ được cho người đó rồi…

Em còn nhớ năm đó thi tốt nghiệp cấp 3, anh ấy nói sẽ không học tiếp lên nữa mà vào thành phố tìm việc, tìm một chân trời mới để thoát cái nghèo cái khổ ở quê. Mà em còn biết nữa là, lý do anh ấy muốn rời quê là để trốn khỏi những ánh nhìn khinh miệt, những sự kỳ thị vô lý đến nhẫn tâm từ chính những người hàng xóm láng giềng, chỉ bởi nhà anh nghèo…

Cuộc sống nơi đô thị tấp nập xô bồ, chỉ có hai thằng con trai nương tựa nhau mà sống, và dù có thế nào thì anh ấy cũng không để em phải nghỉ học một buổi, trong suốt mấy năm ròng em theo đuổi nghiệp kiến trúc. Còn nhớ trong những đêm trăng rằm Trung thu, tụi em trèo lên sân thượng của tòa chung cư cũ, hai người hai chiếc đèn lồng giấy kiếng, một cái bánh trung thu mua vội cuối mùa, một bình trà tự pha, vậy mà vui và bình yên lắm anh à.

Vậy đó, mà ước mơ tự thiết kế ngôi nhà chung của hai đứa vẫn chưa thành hình thì em lại phát hiện anh ấy ngoại tình, cay đắng hơn nữa là còn dùng tiền được bồ già bao nuôi để mua xe, đổi điện thoại mới cho em, “để em không bị thua kém bạn bè”. Ngày phát hiện mình tự dưng có sừng, em sụp đổ hoàn toàn. Rồi em rời khỏi căn hộ cũ kỹ, chuyển vào ký túc xá ở với đám bạn để học cho xong mấy học phần cuối.

Em vô tình phát hiện mình nhiễm H là từ một lần khám sức khỏe định kỳ. Đất trời như quay cuồng trên đầu em. Mọi hy vọng, mơ ước về cuộc sống lại một lần nữa vỡ tan như bóng nước sau mưa. Em không biết mình đã gây nghiệp gì để rồi khi còn chưa hết nỗi đau bị phản bội thì lại thêm một tin trời giáng này nữa.
Lẳng lặng chụp tờ kết quả xét nghiệm HIV và gửi cho tình cũ, rồi em tắt máy, chặn mọi liên lạc từ anh ta – người là tình đầu, cũng là mối tình duy nhất của em, thì nguyên nhân có thể từ đâu khác?

Giữa lúc chơi vơi như thế, em lại lướt thấy một bản tin anh chia sẻ trên trang cá nhân, về những điều tích cực mà một người sống với HIV có thể làm được, để những năm tháng của mình không phải là sống vô nghĩa, để luôn được trọn vẹn trong từng khoảng khắc mình còn sống. Và anh biết không, chuỗi radio của anh đã là “sách nói” của em bất kể là buổi tối trước khi đi ngủ hay là trong những giờ chạy bộ mỗi sáng. Em nghiền ngẫm, em xem hết tất cả những chương trình trên YouTube của anh, đọc hết tất cả những bài viết anh chia sẻ, và quan sát mỗi sự kiện anh làm cho cộng đồng.

Và em sống lại từ đó…

Em không còn tự đay nghiến bản thân mình mỗi tối cầm viên thuốc uống nữa. Em cũng không còn dằn vặt vì trót lỡ tin người để rồi mang bệnh vào thân. Em tiếp tục sống, hoàn thành luận án tốt nghiệp rồi đi làm, sau mấy năm trời lăn lộn giữa cái đất này một mình thì bây giờ em cũng có được cho chính mình kha khá dự án có thể nói là tự hào rồi. Kết quả tổng quát sau 4 năm “có H” cũng đã ổn định, em có thể sống được như một người bình thường rồi anh à. Duy nhất chỉ có một điều, là cảm xúc trong lòng em có lẽ đã chết…

Người ta khi bị phản bội thì tim đã chết một phần, còn em lại dằn thêm món quà tặng kèm kia nữa, có khác nào là đạp lên nỗi đau một lần nữa đâu anh? Em thấy sợ với mọi sự quan tâm từ những người ngoài kia, mỗi lần có người để ý hoặc theo đuổi mình là em lại tự hỏi liệu họ có mấy phần là thật lòng, bao nhiêu là vì những thứ em đang có? Rồi em lại để cảm xúc trôi tuột đi…

Em chấp nhận sống một mình, bệnh tự uống thuốc, đói tự nấu cơm, buồn thì tự đặt vé đi du lịch, check in một mình cũng vui mà. Nhưng ở đâu đó em biết, mình vẫn có một khoảng trống chẳng thể nào gọi tên..."

14/09/2022

"Nhìn mớ tiền mình kiếm được thấy vui trong lòng vì đó là công sức từng ngày từng giờ mình bỏ ra bằng sức lao động chân chính. Ai nói mình bất tài thì bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi, họ còn đi vay tiền ngược lại của mình nữa mà. Nhưng vật chất đủ rồi nhưng đôi khi lòng mình thấy hối hận lạ lùng.

Mình vẫn luôn đi tìm bao năm nay con người đó, người mà mình vô tình lây bệnh cho họ, dù là vô tình nhưng chính mình là nguyên nhân chính mà. Bao năm nay mình tìm từ Bắc vào Nam vẫn không ra thông tin của họ, nhiều khi mình nghĩ có thể họ không còn sống nữa. Mỗi lúc nghĩ tới như vậy mình đau lòng lắm Phong.

Mình ước rằng được đứng trước mặt họ mình nói trọn vẹn lời xin lỗi thật lòng, có thể bù đắp được gì mình cũng sẵn sàng hy sinh. Mặc dù mình biết lúc trước đều là sự tự nguyện, không ép buộc, mình cũng đâu biết mình bệnh, họ cũng sẵn sàng trải nghiệm nhưng rất nhiều lần trong suy nghĩ mình vẫn thấy tội lỗi Phong à.

Ai gặp nhau cũng là cái duyên, càng ngày mình càng sợ về những mối quan hệ không có cơ hội để gặp nhau lần thứ hai, chỉ gặp nhau đúng một lần trong đời thì có buồn quá không Phong?"

11/09/2022

Thư gửi Mẹ

Thái độ kỳ thị, hành vi phân biệt đối xử đối với người sống với HIV có thể tránh né được khi đối diện nhau ngoài xã hội. Thế nhưng tất cả những điều đó lại ảnh hưởng đến suy nghĩ, và khiến người có H trở nên tự kỳ thị chính bản thân mình, tự cho mình là người xấu như cách mà xã hội nói về họ. Thậm chí, có những người đã lựa chọn từ bỏ điều trị, từ bỏ quyền được sống của chính mình.

Và những dòng tâm sự của một bạn trẻ gửi cho Mẹ của mình sau đây là minh chứng cho điều đó.

Mời cả nhà cùng Phong lắng đọng với những tâm sự của bạn nhé!

Chúc cả nhà cuối tuần thật an lành!

07/09/2022

“Giá mà ngày đó em chịu uống PrEP đầy đủ thì bây giờ đâu có phải như thế này đâu phải không anh Phong?

Giá mà ngày đó em cứ nghe lời anh, biết rõ các hành vi của mình thường sẽ có nguy cơ rồi thì chịu khó uống PrEP hàng ngày đi, để còn được bảo vệ, được an toàn thì ngày giờ này làm gì đến nỗi…

Em biết, em biết hết, hiểu hết đó chứ, vậy mà vẫn cứ ỷ y, chủ quan nghĩ là chắc cũng không sao đâu, mình cứ an toàn cứ kiểm soát hết mọi cuộc vui là được. Vậy mà, ai có ngờ…

Ngày cầm trên tay tờ kết quả dương tính, em chỉ còn biết cười thôi anh à. Thằng bạn đi cùng hỏi sao mà em tỉnh quá vậy. Nhiễm HIV chứ có phải là cái gì sung sướng đâu mà cười dữ vậy. Em hỏi ngược lại nó, Vậy chứ mày đã biết rủi ro, biết hết nguy cơ, biết luôn cả biện pháp dự phòng mà vẫn để bản thân mình dính, không cười vì sự ngu dại của mình vậy không lẽ phải khóc thì mới đúng sao?

Vậy là từ hôm nay cuộc đời em sẽ có thêm “bạn đồng hành” rồi ha anh Phong. Mỗi ngày sẽ thêm một hẹn giờ để uống thuốc, để còn khỏe để có thể tiếp tục sống nữa chứ.

Nhưng mà anh yên tâm nè, em không có vì buồn mà suy nghĩ tiêu cực hay nghĩ quẩn đâu hehe. Em biết kết quả ngày hôm nay là do mình hết, chứ đâu có phải tại ai đâu mà đổ lỗi hay là nghĩ bi quan được. Em biết, em hiểu, và em chấp nhận anh à!

Em chỉ muốn nhờ anh nhắn với các bạn là nếu đã biết các hành vi của mình có nguy cơ thì nên uống PrEP và xài bao cao su mỗi lần quan hệ đi, để còn được bảo vệ an toàn. Mỗi ngày 1 viên PrEP giống như mình uống vitamin vậy thôi, mà được ngăn ngừa, chứ để giống như em hiện tại thì cũng là mỗi ngày 1 viên thuốc mà là viên ARV, nó đắng lắm!

Cả nhà mình ơi, nên chú ý để tự bảo vệ bản thân mình nha. Chứ nhiều khi trong mấy lúc đó có chuyện gì mình đâu có kiểm soát được hết. Cảm xúc mà!”

04/09/2022

“Gửi anh,

Em vừa biết em đã có H được 2 tuần: đó là 2 tuần của sự lên-xuống, chìm-nổi, dằn vặt-tự an ủi, rồi cuối cùng là tuyệt vọng vì biết em đã…

Từ 5-6 năm trước, em chú ý đến sức khỏe nhiều lắm. Ăn uống khoa học, hạn chế rượu bia tối đa, cũng gym từ thời gian đó. Nhưng rồi công việc cứ cuốn, em bị Viêm gan B (VGB). Mọi chuyện vẫn bình thường vì em chấp nhận sống chung với VGB từ lâu.

Nhưng đến cuối tháng 5 đầu tháng 6/2022, đột nhiên em bị sốt - Bác sĩ khám tư khẳng định là sốt Xuất huyết. Mình có mọi dấu hiệu của sốt xuất huyết: mệt mỏi, sốt cao trên 38,5 - 39 độ, biếng ăn (phần do sống 1 em nên ngán vị em nấu), sút gần 5kg sau gần 10 ngày điều trị, cũng bị xuất huyết dưới da từng phần từ cổ, lưng, bụng, 2 tay xuống 2 chân rồi hết hẳn, hoàn toàn không ngứa. Duy chỉ có việc phát bạn không giống phát ban xuất huyết nhưng điều trị theo phác đồ của Sốt xuất huyết thì giảm rõ rệt và hết.

Sau khi hết sốt (tầm giữa tháng 6), em bắt đầu quay lại cuộc sống “bình thường”, dĩ nhiên là bao gồm luôn chuyện ấy. Làm với ai, em đều nhớ và cũng biết họ không mắc. Và dùng bao là điều chắc chắn rồi anh.

Trong suốt từ tháng 6 đến tháng 8 (~3 tháng), em chỉ lên được 2kg (từ 68,3kg giảm còn 63,8kg lúc bệnh; sau đó lên được 66,2kg) và hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu của H. Duy chỉ có đổ mồ hôi đầu vào ban đêm là em bị từ rất lâu (cũng 6-7 năm) và móng chân cái có 1 vạch mờ (nhìn thẳng thấy nhưng nhìn nghiêng thì màu vẫn bình thường).

Rồi đọc được từ 1 bạn tiếp cận Cộng đồng, bạn chia sẻ thuốc phòng giờ cũng hỗ trợ điều trị VGB, nên 19/8/2022, em liên hệ bạn để đi đến Trung tâm khám. Và ai dè đâu, em “trúng số”.

Đó có thể nói là ngày đau khổ nhất em phải trải qua, em không hiểu lý do tại sao em bị. Không triệu chứng, không dấu hiệu: em trước đó không bao giờ bị sưng hạch, không tiêu chảy kéo dài, không viêm nhiễm, không sốt về chiều (chỉ thỉnh thoảng bị hừng người lên, nhiệt độ lên trên 37 độ rồi 5-19’ sau tự hạ - có thể do game với mấy bạn). Nhưng kết quả test nhanh và em tự mua test làm ở nhà, em vẫn dính.

Em cứ canh cánh trong lòng là tại sao em lại bị?! Vì những người em có qua lại đều bình thường, chỉ riêng em thì… mỗi đêm nằm ngủ, đều cứ dằn vặt đến 1-2h sáng mới chợp mắt được nhưng cũng 6h là thức.

Nhưng sức khỏe hay bệnh của bản thân, em không lo. Chỉ canh cánh trong lòng vì em còn Ba Mẹ, chị lại vừa có cháu. Đến trước lúc phát hiện, em mặc dù không ở chung nhưng vẫn gần gũi và chăm sóc họ. Em sợ em đã lỡ có sơ xuất gì thì chắc sẽ hận bản thân cả khoảng thời gian còn lại, đặc biệt là cháu em - nó chưa được 2 tuổi nhưng cứ thỉnh thoảng là phải nhập viện.

Em không dám nói với gia đình vì sợ Ba Mẹ chịu không nổi của sốc này vì 2 người cũng đã gần 70, phần vì sợ sẽ không được gần cháu - nó là tất cả với em.
Giờ em mông lung lắm anh ạ. Muốn bán nhà bỏ đi thật xa, sống trọn phần đời còn lại 1 em. Nhưng lại vì trách nhiệm với gia đình mà không dám. Từ lúc biết đến giờ, gần bên gia đình, em cẩn thận tối đa nhưng chỉ sợ trong hơi thở, dịch miệng của em lại gây hậu quả cho cháu… Khuya hôm kia nó sốt đến 42 độ, em lại mất ngủ cả đêm vì sợ…

Em chia sẻ câu chuyện của em, không mong được anh đăng lên trang đâu ạ. Em chỉ muốn nói ra cho vơi chút tâm sự, cũng như mong muốn nghe từ anh về trường hợp của em. Tự ngẫm về các mốc thời gian: 1 tháng - 3 tháng - 6 tháng đều không tìm ra nguyên nhân. Nếu có quan hệ không an toàn thì từ tháng 11-12/2021. Nhưng đến tháng 2/2022, em có tự test thì vẫn còn âm. Nhưng giờ…

Em cám ơn anh và mong được nghe từ anh ạ!”

Videos (show all)

Thư gửi Mẹ
Mời cả nhà cùng Phong lắng nghe tâm sự của một bạn đã gửi về cho Phong, qua giọng đọc ấm áp của MC Hoàng Phúc để có thêm...
Tâm sự cùng Bạn!
Tâm sự cùng Bạn
UỐNG ARV TRỄ GIỜ CÓ SAO KHÔNG?
Chuyện đời chuyện người chuyện mình...!!!
SỨC MẠNH NỘI TẠI...!!!
Thắng hay Thua...!!!???
...phải làm sao...!!!???
"...không có thuốc khống chế...có hoàn cảnh đó xảy ra không"
"...em không chịu được cái nết cà chớn của..."
HighF.u.n và S.i.n.h Lý...???

Telephone

Address

951 Ba Đình, Phường 10, Quận 8
Tp. Hcm

Other Tp. Hcm public figures (show all)
Đi An Toàn Về Hạnh Phúc Đi An Toàn Về Hạnh Phúc
VOH-03 Nguyễn Đình Chiểu, P. Đakao, Q1
Tp. Hcm

Đi An Toàn Về Hạnh Phúc

LINH CHI VIỆT NHẬT LINH CHI VIỆT NHẬT
Số 9, Đường 1, Kp5, Phường Hiệp Bình Phước, TP Thủ Đức
Tp. Hcm

Dây curoa Dây curoa
51 Huỳnh Thị Hai, P. Tân Chánh Hiệp, Q12
Tp. Hcm

Nhà Phân Phối Dây Curoa Bando, Dây Đai, Băng Tải.....

VŨ ĐOÀN THE TIME VŨ ĐOÀN THE TIME
947/26/9A CMT8
Tp. Hcm

VŨ ĐOÀN THE TIME Hoạt động trong các lĩnh vực tổ chức sự kiện, nghệ thuật bi

Vựa Tôm Tú Hiến Vựa Tôm Tú Hiến
Số 210/6/56 Nguyễn Văn Luông, P11, Q6
Tp. Hcm, 73116

There's happy in this place

Lục Diệp Như Trúc Lục Diệp Như Trúc
158 Bà Hạt, Phường 9, Quận 10
Tp. Hcm, 700000

Shop chuyên kinh doanh các sản phẩm chính hãng của công ty Greenfamily development : Di?

Hội Yêu Tiếng Hát Lệ Thủy Hội Yêu Tiếng Hát Lệ Thủy
220/35 Âu Cơ Phường 9 Quận Tân Bình TP. HCM
Tp. Hcm

Trang dành cho khán giả thương yêu Lệ Thủy nói riêng và yêu cải lương nói chung.

Gạo hữu cơ Orgagro Gạo hữu cơ Orgagro
Số 1326, Đường 3 Tháng 2, Phường 2, Quận 11
Tp. Hcm

Gạo hữu cơ tốt cho sức khỏe được trồng hoàn toàn bằng phương pháp hữu cơ

Homestay Việt Nam Homestay Việt Nam
360G Bến Vân Đồn, Phường 1, Quận 4
Tp. Hcm

Cố vấn mua bán/đầu tư/quản lý BĐS dòng tiền, đồng khai thác Nhà Homestay Việt Nam

Nhựa HD-PP Nhựa HD-PP
11/8A Xuân Thới đông - Hóc Môn -
Tp. Hcm

Chuyên nhựa tái sinh HD - PP tất cả các màu

XUXU'Store: Giày - Dép & Phụ Kiện Nam Nữ XUXU'Store: Giày - Dép & Phụ Kiện Nam Nữ
107C Lô C, Quốc Lộ 1A, P. TMT, Q. 12
Tp. Hcm

XUXU'Store: Giày, Dép & Phụ Kiện Nam Nữ - luôn cập nhập những mẫu giày, dép - ph?

Nguyễn Duy Nguyễn Duy
456-458 Sư Vạn Hạnh, P. 9, Q. 10
Tp. Hcm

Nhạc Sĩ - Đạo diễn Nguyễn Duy www.NguyenDuy.vn (Phòng Thu Âm - Quay Dựng Phim) Giám