Linh.
cái Page này buồn ơi là buồn (saddiest page ever).
12/10/2025
"tôi bỏ quên những dòng văn của mình, như bỏ quên một cuộc tình đã từng đậm sâu..."
mình chia tay nhau vào tháng năm, vốn dĩ đó phải là cái tháng mà tôi đón tuổi hai mươi lăm cùng em, cái tháng mà mình vốn định là sẽ ở bên cạnh nhau, ôm choàng lấy nhau như cái ngày đầu tiên mình từng làm.
vậy mà đó lại là cái tháng tôi thấy cô đơn da diết.
tôi biết mình còn thương, còn nhiều điều muốn làm, nhiều thứ muốn nói. vẫn còn nhung nhớ cảm giác được đan tay vào mái tóc em, xoa nhẹ lên chiếc gáy nhỏ nhắn, rồi bất chợt đặt lên môi em một nụ hôn.
tôi chỉ chọn chạy trốn, để nhốt mình ra thật xa khỏi thứ tình cảm chôn giấu trong lòng, để thấy mọi buồn bã của em, sẽ được chấm dứt kể từ ngày mình xa nhau.
tôi lấp đầy nỗi nhớ em bằng những dòng văn, như một cách cho phép mình sống trong quá khứ, cho phép được luyến lưu, được hối tiếc.
và khi tôi biết em chưa bao giờ quên mình, tôi thấy đau đớn tâm can, và nhẹ nhõm cùng một lúc.
em nói đó là lựa chọn của em, đừng tự trách bản thân.
nhưng em ơi, tôi không thể.
không thể đứng yên nhìn thấy em vẫn gửi gắm nỗi nhớ qua từng tấm ảnh, thấy em lặng lẽ giấu tâm tư vào trong từng bài hát, thấy em như đang đứng trước mặt tôi, mà nói rằng em đã nhớ tôi cả ngàn lần.
cả ngàn lần như thế rồi, chỉ có tôi là không hiểu.
làm sao tôi có thể ngoảnh mặt quay đi?
mình có còn quay về bên nhau được nữa không?
câu hỏi khiến trái tim tôi run lên vì sợ hãi, vì buồn bã và vì nỗi đau đớn tận cùng cho những điều tôi đã làm với em.
có quá nhiều "giá như" còn bỏ ngỏ,
và em vẫn luôn biết, rằng đôi mình chưa từng quên.
lido.
06/10/2025
“có lẽ người như anh, chỉ xứng đáng cô đơn…”
chưa bao giờ tôi thấy mình thiết tha với những lần đầu tiên đến thế.
lần đầu tiên nhìn thấy em bước vào khoảng sân ngợp bóng cây, từ trên ban công tầng ba, tôi không nhận ra mình đã sớm bị cô gái với mái tóc rực rỡ ấy cuốn hút.
lần đầu tiên nhìn thấy em cười, để lộ chiếc răng khểnh vừa vặn làm nổi bật gương mặt xinh đẹp.
lần đầu tiên, tôi biết mình đã yêu tất cả những điều thuộc về em, từ cử chỉ nhỏ bé nhất như cái nhíu mày thường trực mỗi lần em cặm cụi làm việc, đến cái cách em dễ dàng lấy lòng người đối diện bằng ánh mắt lắng nghe chăm chú.
chưa bao giờ, những khoảnh khắc ấy rõ ràng đến thế, phải tận đến khi không còn em kế bên, tôi mới dần dần biết được trái tim mình đã tự động khắc ghi mọi điều về em như thế nào.
tháng ngày xa em dài đằng đẵng trước mắt, lúc gặp lại nhau chắc mình cũng đã chẳng còn chút luyến lưu nào, trong khi thực tại cứ hối thúc tôi phải không ngừng bước đi, đến thời điểm nào đó, có lẽ sẽ được nhìn thấy em thêm một lần nữa.
“giữ em một chút trước lúc xa hơn…”
nhưng những điều tôi đang cố gắng giữ lấy lúc này, đã không còn đó hình dáng của em nữa. còn lại gì ở đây, lúc này, tôi cũng không biết, chỉ có thể giữ bản thân đứng vững bằng những dòng thư em từng gửi, những điều nhỏ nhặt em đã từng viết, cho tôi và chỉ một mình tôi.
tôi chỉ muốn được gặp em thôi, em à.
vậy mà ước ao nhỏ nhoi ấy từ bao giờ đã trở nên xa vời vợi.
tôi đã gửi lòng mình vào những bài nhạc ấy, liệu em có nghe không?
lido.
05/10/2025
"tôi nghĩ về em trước khi chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh dậy, và cả khi đau ốm, tôi vẫn nghĩ về em."
có đôi lần nhận thấy, tuổi trẻ đã đi cách xa mình một sải tay, những chuyện tưởng chừng mới hôm qua giờ đã chẳng còn đọng lại trong tâm trí, kèm theo cả cái non nớt và mong nhớ của thời ngây dại, hình dung về kết thúc đẹp cho cuộc tình thanh xuân.
mùa thu năm ấy của Hà Nội dịu dàng hơn nhiều.
vì em đã nắm lấy tay tôi, và nói thương tôi nhiều lắm, nói biết hết tất thảy những giấu diếm trong lòng tôi, về nỗi băn khoăn không thể cho em được tương lai như mình đã hứa.
ngày rời đi, em hỏi tại sao lại là tôi?
người bỏ rơi em, người dừng lại, người chia tay, tại sao trong số đó, lại có cả tôi?
mùa đông đến nhanh hơn dự kiến, nỗi lạnh lẽo và sự day dứt kéo theo đợt gió mùa tràn vào căn phòng nhỏ, nơi tôi chôn cất trái tim đớn đau đầy tội lỗi của mình khi lựa chọn từ bỏ em.
những cung đường trở nên khắc nghiệt hơn, những hàng cây đã sớm lạnh lùng, và cả một bầu trời xám xịt, tô vẽ lên gương mặt đã chẳng còn thấy đâu nụ cười rạng rỡ ngày ấy.
nhưng khi tôi trông từ xa, biết em đã không còn luyến lưu gì mình, biết những vui vẻ đã trở lại trên đôi môi em, những long lanh như sao xa đã phủ kín đáy mắt em, tôi thầm nhủ có thể mình đã làm đúng.
chỉ là có thể thôi, mình đã làm điều cần phải làm.
dẫu tình cảm chưa bao giờ sứt mẻ, cũng có thể yên lòng cất đi thật kỹ, ở nơi chẳng một ai tìm ra.
thế mà rồi tại sao, tôi lại vẫn nhớ em đến thế?
vẫn đau lòng khi đi mua những bó hoa tulip mỗi ngày cuối tuần, và nhận thấy hiện thực trống trải đã thay thế cho sự hiện diện của em.
hôm nay tôi vẫn mua hoa,
mà chẳng còn có thể đặt vào tay người.
lido.
03/10/2025
"nhưng tôi không muốn trở thành lý do cho những giọt lệ trên mi em..."
có đôi ba lần tôi mặc kệ để cho nỗi nhớ em bóp nghẹn lấy trái tim mình, vì đó là cách cuối cùng để tôi còn được nhìn thấy bóng hình em trọn vẹn, dẫu chỉ thoáng ẩn thoáng hiện, trong từng bài nhạc tôi nghe, từng dòng văn tôi đọc.
dẫu vậy, tôi vẫn không muốn thấy mình nhớ em nữa.
nếu tất cả chỉ nằm trong một giấc mơ chết tiệt, nơi tôi cho mình cái quyền được hôn lên những giọt lệ đang vương nơi đáy mắt em, và rồi nói với em rằng tôi đã nhớ em như thế nào, đã khao khát được chạm vào em nhiều ra sao.
tôi thấy em ở mọi nơi tôi đi, mọi thời điểm tôi hít thở thứ không khí mùa thu lạnh giá này, ở phía bên kia bán cầu.
biết đến bao giờ mình mới gặp lại nhau?
mà còn có thể gặp lại nhau được không, hay nên để nhau rời đi, thật xa, xa như thứ khoảng cách đang hiện diện mỗi ngày trong tâm trí tôi.
cảnh kết cuối cùng ấy, tôi biết nó sẽ luôn diễn ra như vậy.
buông tay để em rời đi, gục ngã bên những kỷ niệm đang từng chút một đốt cháy cánh rừng thực tại, như chực chờ kéo tôi vào ngọn lửa đỏ chói loà, nóng đến điên người ấy.
không còn nơi nào để cho tôi trốn đi, dẫu đã chạy về phía bên kia của trái đất, em vẫn theo tôi, mỗi bước chân tôi đi, mỗi cái chớp mắt, em hiện diện vô cùng rõ ràng, ngay cả khi trong người tôi chẳng có lấy một làn hơi men.
tôi những muốn hét lên, em đừng xuất hiện nữa được không, nhưng cũng vừa muốn níu giữ lấy thứ cảm giác chớp nhoáng ấy, dù chỉ trong vài giây.
cứ thế, tôi cố giữ cho mình tỉnh táo, mà vẫn không thể tránh khỏi lúc mộng mị, tưởng rằng mình còn đang ôm em trong vòng tay.
nỗi day dứt của tôi không gì đong đếm nổi.
một phần của tôi đã bị em đánh cắp mất rồi.
lido.
01/10/2025
"đó là khoảnh khắc bình minh đầu tiên, tôi tỉnh dậy và thấy mình vẫn còn nhớ em."
loay hoay bên những tấm thiệp đang viết dở, không biết gửi cho ai, cũng chẳng nỡ lòng bỏ lại phía sau, tôi cứ đặt bút rồi lại ngập ngừng, vì biết rồi hành trình mới sẽ cuốn tôi đi xa khỏi những nỗi buồn cũ kỹ, khỏi vùng đất tôi để lại phía sau lưng mình là một tình yêu dang dở.
khoảng trời ngày hôm ấy có nắng, nhưng lại chẳng chạm được đến nơi tôi đang đứng lúc này.
em đã hoá thành xa lạ, theo từng lời văn tôi viết, từng giây phút chầm chậm trôi đi dưới một bầu trời rất khác bầu trời ngày trước.
mình đã không còn là gì của nhau nữa rồi.
em đâu thể mãi ở đó, nhắc tôi nhớ từng định nghĩa về bản thân, từng dòng suy nghĩ cần phải sắp xếp lại như thế nào, nhưng trong bức thư cuối cùng tôi gửi em, rằng nếu mình còn dành cho người kia, kết quả cuối cùng sẽ khác đi rất nhiều.
tôi thả những suy nghĩ còn sót lại của mình ở nơi thành phố vắng bóng em, vắng bóng những tiếng cười, nụ hôn, vòng tay và cả trận cãi vã cỏn con của đôi mình.
sau lưng tôi vương đầy bóng nắng,
chỉ còn thiếu nàng,
là đủ lấp kín tâm tư.
lido.
27/09/2025
"gió đã nổi lên rồi, và chúng ta vẫn phải sống tiếp."
thêm bao nhiêu lần phải lựa chọn, bao nhiêu lần phải đối mặt với những ngã rẽ trong đời để cuối cùng ta có thể biết đâu mới là con đường đúng, hay làm thế nào để không lặp lại những sai lầm của trước kia?
nhưng sau cùng, dẫu chuyện ấy từng xảy đến, theo bản chất của riêng mỗi cá nhân, tôi vẫn thấy những quyết định đều hoàn toàn dựa trên cảm xúc hoặc hoàn toàn dựa trên lý trí, không ai dựa trên bài học mình đã từng đi qua cả.
tôi vẫn âm thầm trách cứ chính mình, sau bao nhiêu năm tháng đằng đẵng, vẫn soi chiếu giá trị bản thân qua lăng kính yêu thương của những người khác.
em hẳn sẽ chê trách tôi là một kẻ ngốc.
mà có lẽ đúng là ngốc thật, ngốc mới để mất em, để em đi bằng việc tự lừa dối chính mình, tự cho rằng đó là cuộc chia ly đúng đắn để em có thể yêu một người xứng đáng hơn với tình yêu của em.
mà không hiểu được tôi chẳng là gì, để thay người khác quyết định cuộc đời họ, để giả vờ cao thượng buông tay, trong khi lòng thì âm thầm chạy trốn, âm thầm tìm cách lấp đầy chỗ trống và tự cho rằng mình không sai.
không, tôi đã sai rồi, rời bỏ em, là sai lầm khủng khiếp nhất cuộc đời tôi.
nhưng tôi không thể tiếp tục đứng đó, và ước rằng mình chưa bao giờ làm thế. sống với mọi quyết định của bản thân, dù đúng dù sai, dù vui vẻ hay hối tiếc, tôi đã sẵn sàng rồi, cho một bài học phải đánh đổi bằng người con gái mình yêu thương.
nhìn lại hạnh phúc mình từng nắm giữ trong tay mà không biết trân trọng, cuối cùng tôi đã hiểu thế nào là để vuột mất tình yêu, thế nào là tự mình cắm sâu cán dao vào trái tim, không ai khác ngoài chính mình làm sai thêm một lần nữa.
điều ấy đã lặp lại mất rồi, tổn thương người yêu mình, tổn thương người mình yêu.
liệu có thể khác đi được không, một khi tôi cuối cùng đã nhận ra vòng lặp ấy, có thể nào dừng lại được không?
tôi chỉ mệt mỏi với chính mình thôi, sau tất cả vẫn luôn là một kẻ khờ khạo không hiểu được bản thân.
sau tất cả, tôi đã để lạc em mất rồi.
lido.
26/09/2025
"những câu chữ tắc nghẹn trong tôi, cứ thế đẩy hình bóng em hiển hiện ngay trước mắt."
lẽ ra tôi không được nhớ.
nhưng khi chiếc boeing vừa bắt đầu chuyển động với tốc độ hết công suất để nhấc mình khỏi mặt đất nặng nề, theo phản xạ, người tôi bị đẩy về phía sau, dính chặt lưng vào ghế.
thật khó khăn để rời xa khỏi những điều quen thuộc, ý nghĩ ấy đã cho phép bản thân tôi được nhớ, về nụ hôn dưới chiều mưa khi tôi và nàng tranh thủ rời khỏi văn phòng làm việc ngột ngạt, còn trong đầu tôi chỉ lởn vở suy nghĩ rằng làm thế nào để làm lại nụ hôn đầu với nàng.
và trên chiếc máy bay chở tôi quay về với giấc mơ dang dở, tôi chợt cảm thấy tất cả đều vô nghĩa.
tôi đã luôn tự hỏi sự đánh đổi này, có đáng không?
tự hỏi khi để nàng đi, tôi đã quay đầu chạy trốn bằng hết tốc lực, liệu đó có phải là cách để không còn cảm thấy tội lỗi?
có lắm lúc, tôi thấy mình vẫn muốn khóc, nhưng chưa bao giờ cảm thấy rằng, có lẽ mình nên bỏ cuộc, dừng lại, quay về bên nàng, quay về với vùng đất nơi tôi đã quá quen thuộc, làm những điều giản đơn hàng ngày.
và giờ đây, tôi đã nhìn được quyết định ấy đưa chúng tôi đi đến đâu, về những con đường nào.
không một giây phút nào là uổng phí, cuộc yêu ấy, những lần cãi vã, và cả buổi chia tay đẫm nước mắt, thứ duy nhất tôi vẫn giữ lại là tờ hoá đơn của 3 ly rượu tôi đã uống vào cái đêm chia tay nàng.
có lẽ tôi thật sự là một kẻ tệ hại, chỉ biết chạy trốn khỏi những tình yêu lớn hơn chính mình, chỉ biết đứng yên với những tổn thương chi chít trong lòng, và cứ hoài mãi nhớ về từng người đã lần lượt rời khỏi cuộc đời mình.
nhưng tôi nhận ra được sự phức tạp của cảm xúc, cùng hành trình thấu hiểu trái tim mình, chỉ vừa mới bắt đầu, với một tôi vô cùng non nớt, vẫn đang lò dò để xem giấc mơ cuối cùng sẽ đưa mình đến đâu.
hẳn nàng sẽ không tha thứ cho tôi.
hẳn là những người đã từng mong chờ để rồi tan vỡ cùng thất vọng, sẽ không tha thứ cho tôi.
ngay cả tôi, cũng chưa một lần tha thứ cho chính mình.
chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, cho đến khi chiếc máy bay này hạ cánh, tôi hiểu rằng thế giới bao dung mà mình biết đã lùi về sau từ lâu rồi.
lido.
23/09/2025
"em vẫn sẽ đăng ảnh hoàng hôn, phải không?"
bởi như những lời em từng nói với tôi, rằng em sẽ luôn, và sẽ mãi nhớ những gì đẹp đẽ đã có giữa hai chúng ta, nhớ cả những lần cãi vã, những lần tôi hoá thân thành một kẻ vô tâm, vì cứng đầu mà mặc cho em bật khóc.
lần cuối cùng tôi tựa cằm lên vai em từ phía sau, để những lọn tóc bay thổi theo mùi hương quen thuộc, quyện vào tâm trí tôi hàng ngàn những cảm xúc không tên, đủ để thấy mọi lưu luyến đều mang hương vị ngọt ngào và cả đắng cay.
giọng em cứ văng vẳng bên tai, từng lời dặn dò đều vô cùng tỉ mẩn kỹ càng, sao tôi có thể không cảm thấy nỗi buồn nghẹn ứ trái tim, khi biết rằng rồi mai đây mình có thể sẽ không còn bên nhau nữa?
trong khi đó tôi chỉ là một gã độc hành, lạc lối trong những suy nghĩ của bản thân, không hiểu được bản thân và luôn kiếm tìm một điểm neo cảm xúc giữa những cơn bão vẫn ập tới không ngừng.
đến lúc hiểu ra rồi, em đã không còn ở đây nữa.
mình vẫn sẽ cách xa nhau cả ngàn dặm thôi, vẫn sẽ loay hoay với những điều xảy ra trong cuộc sống riêng hàng ngày, sẽ bận rộn mà lúc nhớ lúc quên, sẽ có lúc bật khóc vì nhớ nhau, hay những kỷ niệm đã cũ.
liệu có bao giờ nghĩ đến việc quay trở về bên nhau?
tôi chôn mình trong những băn khoăn không lời hồi đáp, tự nhủ hoá ra chưa bao giờ hiểu được bản thân, hoá ra chỉ là đang chới với giữa vô vàn những điều mới lạ.
"tôi nhớ em lắm."
những lời ấy làm tim tôi thắt lại, vì biết sẽ chẳng thể nào nói ra được nữa.
vài ba lời đơn giản thôi, em nghe tôi nói thêm một lần, được không?
lido.
22/09/2025
"sự thật là tình yêu vốn rất giản đơn, chỉ là khoảnh khắc nhìn vào mắt người kia và nghĩ mình muốn ở bên họ mãi mãi."
đến cuối cùng, thứ đọng lại trong tâm trí tôi là giây phút chậm rãi chạm lên gương mặt người mình yêu, ghi nhớ từng đường nét, từ đôi lông mày dày dặn, đến độ ấm của làn da, sự mềm mại trên đôi môi mình đã áp lên đó không biết bao nhiêu lần.
và lúc nào cũng vậy, tôi cũng chỉ muốn bật khóc khi nghĩ đến lúc chia xa, dẫu có thế nào, những điều trước mắt có thể chỉ còn tồn tại trong ký ức, có thể sẽ sớm tan biến đi dù rằng vẫn còn đang ở đây, ngay lúc này.
mọi lời yêu thiết tha đều là cách trì hoãn cho sự kết thúc.
mà quả thực khi kết thúc đi rồi, vì cái tôi, hoặc vì nỗi sợ, hoặc vì một ý nghĩ nào đó rằng mình cũng sẽ vượt qua, chẳng ai nói thêm với ai một lời, cứ lặng lẽ như những bóng ma xa lạ.
ngày hôm qua mình nói yêu, ngay bây giờ mình nói yêu, nhưng cũng chẳng còn quan trọng nếu ngày mai không còn muốn nhìn thấy nhau nữa.
tôi đã sống bên những khoảng lặng im lìm của quá khứ, cùng tiếng gào thét dữ dội vọng về từ tương lai, dẫu thế nào cũng không thể tìm thấy một vòng tay thương yêu mình, vỗ về mình.
thấy cách người lớn vẫn ngày ngày sản phẩm hoá tình yêu, xem những người con gái/con trai như một mặt hàng để cầm lên đặt xuống, để đánh giá so sánh, để lựa tới lựa lui, tính toán đủ đàng.
tôi nhớ ra vì sao mình muốn sống xa nhà.
tôi nhớ ra vì sao mình luôn không ngừng cố gắng, dẫu có trầy da tróc vảy.
không phải chỉ là để yêu, mà còn là để sống và hiểu được chính mình.
tôi có thể tự mua hoa mỗi khi thích, có thể tự nấu bữa cơm mà mình muốn ăn, có thể xoay sở với ba chiếc vali nặng cả chục cân giữa trời tuyết trắng xoá, có thể đứng dậy dù đã ngã cả trăm lần.
bởi thứ tình yêu cuối cùng tôi có,
là tình yêu với chính bản thân mình.
lido.
21/09/2025
"nhắm mắt lại và tôi thấy mình chơi vơi giữa những cuộc yêu không hồi kết..."
tôi chưa bao giờ là một người giỏi nói dối, với những cảm xúc cứ hiện hữu trong đáy mắt, và trên gương mặt thường dễ để lộ sự lúng túng, dẫu cũng từng trải qua nhiều mối tình như mình.
nhưng khi tôi không muốn và thật sự không bao giờ muốn, tôi vẫn có thể dễ dàng đóng lại cánh cửa ấy, dễ dàng hóa thân thành một kẻ lạnh lùng không để lộ bất kỳ biểu cảm chân thực nào.
vì tôi không thể đánh cược trái tim mình vào những điều, những người không chắc chắn sẽ hiểu mình đủ nhiều, để nhận ra khi nào mình thành thật và khi nào mình chỉ đang cố che giấu.
như cái lần tôi đứng trước mắt em, ấp a ấp úng về chuyện chúng mình, và sự rụt rè của tôi đã lật tẩy những lời nói vô nghĩa, rằng tôi tự nhủ mình đã hết yêu em từ lâu, rằng tôi đã thích một người khác, rằng tôi là một kẻ tồi tệ và em nên xóa sổ tôi khỏi cuộc đời em.
em chẳng nói chẳng rằng, chỉ cười một nụ cười nhẹ như gió thu Hà Nội, đưa tay lên gạt nhẹ lọn tóc đang che phủ mắt tôi, chạm vào những giọt long lanh đang chần chừ muốn rơi ra từ khóe mi, và gật đầu như thể em đã hiểu hết rồi.
em đã hiểu cho những khốn khổ và đày đọa trong lòng tôi, về thứ hiện thực cứ ăn mòn trái tim tôi mỗi ngày, cho những đêm dài tôi lẳng lặng không nói, chỉ biết ôm tâm tư khóc thầm, cho con đường đơn độc mà tôi đã cắn môi lựa chọn, dẫu phải bỏ lại đằng sau vô vàn những điều quý giá.
tôi mím chặt môi.
lòng từ từ đóng kín lại từng cảm xúc một.
thấy vị đắng ngập tràn đầy trong lòng, nhận ra mình vừa đánh mất một điều quan trọng.
Hà Nội gửi lại tôi lời tạm biệt cuối cùng trước khi rời đi, và sau khi đã chứng kiến quá nhiều những đổi thay diễn ra trong đời tôi, chỉ trong vòng vỏn vẹn chưa đầy một tháng.
chương cuối đã hoàn thành, dẫu chỉ còn một người đặt bút viết,
cũng là để giữ lấy những thứ mình đã từng hết mực yêu thương...
lido.
20/09/2025
"trước khi rời đi, tôi đã ngoảnh đầu nhìn lại không biết bao nhiêu lần."
tất cả cũng chỉ vì cố gắng ghim vào trong tiềm thức một bóng hình có thể sẽ không bao giờ gặp lại, có thể sẽ nguyên vẹn như trong ánh mắt mình những ngày đầu tiên, trong một giây phút cuối cùng.
vì thế mà hiện thực đối với tôi là vô cùng quan trọng.
kể từ lần đầu tiên tôi nói với anh, rằng tôi là kiểu người sẽ yêu hết mình cho ngày hôm nay, nhưng ngày mai và những giả định trong tương lai, tôi chẳng bao giờ muốn hứa trước.
nhưng khi anh nói với tôi, rằng anh không muốn một cuộc tình như vậy, rằng anh cần sự cam kết, rằng anh cần một điều gì đó dài lâu.
mà vì anh, lần đầu tiên trong đời, tôi ép mình phải hứa, ép mình phải gật đầu thừa nhận anh đúng, và có thể cách yêu của tôi là quá thiếu an toàn, thiếu chín chắn, để tôi nhận ra có thể đã đến lúc phải thúc đẩy bản thân thay đổi, trưởng thành hơn, biết chịu trách nhiệm hơn.
hạnh phúc đối với anh là điểm đến, còn đối với tôi lại là hành trình.
nếu những điều trong thực tại không còn làm tôi cảm thấy niềm vui, tôi không biết mình đang phải cố gắng vì điều gì nữa, không biết phải còn tự động viên bản thân thêm biết bao nhiêu lần để phủ nhận những khao khát thuộc về khoảnh khắc này.
anh không bao giờ biết được tôi đã ngoảnh đầu nhìn lại rất nhiều lần, để chắc chắn rằng mình có thể vì anh mà từ chối những lần tâm trí âm thầm mách bảo, những tín hiệu cho thấy tôi đang tự thuyết phục trái tim bằng mọi cách, rằng vì yêu anh, tôi có thể thay đổi.
nhưng dẫu sao đây cũng không phải một cuộc đua, để xem ai đã thể hiện tình yêu của mình nhiều hơn, xem ai đã hy sinh vì ai nhiều hơn.
tôi đã yêu, thật lòng.
cũng đã khóc rất nhiều vào mỗi sáng tỉnh giấc, nhận ra sự khờ dại của bản thân có thể đánh mất đi vô vàn thứ.
thấy thời gian đã trôi qua trên bước chân mình được phân nửa, như thiêu như đốt trái tim, nhắc nhớ tôi về những điều dang dở chưa kịp làm phía trước.
anh là ngọt ngào và cũng là hiện thực đầy cay đắng.
tôi chẳng biết phải viết tiếp thân bài như thế nào, cũng không nỡ đặt bút cho đoạn kết bài.
cứ loay hoay mãi ở giữa những điều chắc chắn và giả định, tôi dần dần lạc mất chính mình lúc nào không hay.
lido.
18/09/2025
"thời gian rồi sẽ cuốn trôi tất cả, vốn dĩ không phải là một lời xin lỗi tử tế."
đó là khi chúng ta nhận ra, ngay từ đầu đã không có quyết định nào đúng cả, ở lại hay rời xa nhau, tiếp tục hay từ bỏ, chỉ có chính mình tự làm cho nó trở nên đúng đắn, tự mình thuyết phục bản thân để không phải quay đầu bởi bất kỳ điều gì.
tất cả đều hiểu rằng thời gian chẳng có vai trò và trách nhiệm gì trong chuyện này, cũng không thay mình biện hộ cho những chuyện đã xảy ra, vì rốt cuộc, chẳng có điều gì được xoá đi hoàn toàn, vết xước vẫn nằm lại trên da hoá thành vệt sẹo mờ.
có bao nhiêu lần nói rằng không sao đâu, đã quên rồi, thì người ta vẫn chưa bao giờ thật sự quên đi, nhất là những tổn thương đi kèm nỗi thất vọng. chúng chỉ ẩn đi một thời gian, rồi vẫn nằm lại đó, chướng tai g*i mắt và ăn mòn mọi điều mình đã từng nâng niu.
tôi vẫn làm đau đớn những người yêu thương mình.
như một kẻ khờ khạo không bao giờ học được bài học đắt giá, để vuột mất vì sao trong tầm tay, rồi rơi vào khoảng không tăm tối giữa lòng hố đen, và tan biến hoàn toàn theo từng phân tử của vũ trụ.
tôi đã ước mình có thể tan biến đi, như một cách để không phải lớn lên, để có thể mãi mãi vùng vẫy trong miền mộng mơ, nơi chẳng ai có thể chạm tới trái tim tôi, và tôi cũng sẽ không bao giờ phải tiếp xúc với họ.
nhưng khi việc yêu diễn ra song song với việc đau, mọi sự dường như là không thể tránh khỏi.
vì tâm trí tôi đã nhận thức được vô vàn sự kiện, nhưng hành động của tôi lại chưa đủ trưởng thành để có thể làm được những gì mà hiện thực yêu cầu.
tôi không muốn như thế nữa.
tôi không muốn ở bên một người chỉ bởi cảm giác lo sợ thiếu thốn sự an toàn.
không muốn ở bên một người mà tâm trí tôi luôn tự nhủ rằng đây là sự lựa chọn đúng, là cách yêu đúng, là một mối quan hệ đúng đắn.
tôi muốn yêu và cảm nhận sự vui vẻ của tình yêu, không phải những cãi vã bất đồng, không phải những đêm dài tự nhủ bản thân phải làm gì tiếp theo, phải nói cái gì, phải thay đổi như thế nào.
nhận ra thế giới quan khác biệt, có thể tạo ra một khoảng cách quá đỗi lớn lao.
mà tôi thì như một con thú bị thương, lúc nào cũng cố gắng để trở nên vừa vặn với thế giới này, mà rồi vẫn tụt lại ở phía sau.
lido.
Click here to claim your Sponsored Listing.