Hin Nghiêm

Trang đăng tải truyện chính thức của Hin Nghiêm

Hin Nghiêm updated their phone number. 24/08/2022

Hin Nghiêm updated their phone number.

Hin Nghiêm updated their phone number.

17/02/2021

Truyện đọc: Vược Cổ Trùng

Câu chuyện về một vùng đất chết, nơi đã tước đoạt hàng trăm sinh mạnh chỉ vì một mục đích, trải qua hơn một trăm năm ngôi làng cổ trùng ấy vẫn luôn tồn tại, cứ ba năm ngôi làng ấy lại xuất hiện một lần, trong ba ngày đầu xuất hiện, ngôi làng ấy sẽ thu hút những kẻ tò mò, những kẻ tham lam vào ngôi làng ấy, mà không hề hay biết rằng, một khi đôi chân của họ đã đặt vào bên trong ngôi làng thì coi như mạng sống của họ chính thức bị kết thúc, một vòng lặp luẩn quẩn không thể thoát ra, một vòng lặp cứ xuất hiện rồi lại biến mất, nó như một truyền thuyết đối với những người dân ở các bản làng xung quanh, và năm sâu trong một thung lũng, hai bên là nhưng sườn núi cao chót vót, những người dân xung quanh đó luôn có một câu chuyện được xem là truyền thuyết về ngôi làng đó và họ gọi đó là truyền thuyết:
Vực Cổ Trùng.

Ngày đăng tải 21/2/2021

10/11/2020

Truyện Đọc: Vượt Biên
Tác giả: Hin Nghiêm
Seri: Phía Bên Kia Biên Giới

Chap:2 Qua Biên

Sau hơn hai tiếng từ bến xe thành phố Quảng Ninh, thì Tôi cũng đến nơi tụ điểm sang biên, xuống khỏi xe tôi nhìn quanh mà sửng sốt:
- Đông thế cơ á chị?

Bà Hương gật đầu:
- Ừ...! Tao đưa người mà.

Ôi vãi linh hồn, ở đây là một căn nhà hoang, cạnh bờ sông, trong căn nhà lúc nhúc toàn người là người, cả nhà già lẫn trẻ nhìn sơ sơ chắc cũng phải trăm người cũng nên.

Tiếng rì rầm vang lên trong căn nhà hai tầng mờ ảo, căn nhà này có lẽ đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi, tiếng nước chảy rào rào phía sau nhà, phía sau nhà là con sông lớn, chỉ cần đi qua con sông này là đã sang tới địa phận của Trung Quốc rồi.

Ngồi hơn hai tiếng thì cuộc hành trình, mới chính thức bắt đầu, bà chị lôi Tôi quay lại phía sau nói:
- Để mọi người đi hết đã...!

Hồi đấy thì Tôi không hiểu tại sao lại phải đi sau cùng, đến sau này Tôi mới biết rằng, để mọi người đi trước nếu có bị công an sờ gáy thì bọn Tôi vẫn có thể chạy theo lối khác.

Những người đi trước, vừa là người sẽ trả tiền cho người đưa( Người cầm đầu), vừa là một con tốt thí, nếu lúc đó mà bị sờ thì họ sẽ ngay lập tức được tách ra thành nhiều đoàn nhỏ để tẩu thoát, việc vài người hoặc vài chục người bị bắt cũng không là vấn đề gì to tát, vì hầu hết họ đều không biết gì về người đưa.

Chỉ những người thân cận của người đưa mới biết, đối với những đội đưa người khác thì Tôi không biết, nhưng đội của hai bà chị tôi thì vô cùng sòng phẳng, nếu chẳng may bị tóm, thì bên phía chị tôi sẽ đánh tiếng để những người đó được ra sớm, lâu thì cũng chỉ một tháng là cùng, vì đơn giản họ chỉ đang vượt biên trái phép mà thôi, chứ không có hàng cấm hay gì khác.

Sau khi được thả thì bên chị Tôi lại cho họ chọn, một là đi tiếp, vì tiền đã nộp rồi, hai là bên chị mình sẽ hoàn lại tám mươi phần trăm, nói đơn giản như này.

Nếu thím bỏ một triệu để đi, sau khi được thả, thím chọn đi tiếp thì cứ thế mà đi thôi, vì tiền đã nộp, còn nếu không thì thím chỉ được nhận lại tám trăm nghìn, nói thế cho các thím dễ hình dung.

Đó là luật bên bà chị Tôi, chứ còn bên khác thì không biết, mỗi bên họ chơi một luật khác nhau, quay lại câu chuyện.

Sau khi người của đội đi hết thì Tôi mới bắt đầu được đi, cùng lượt Tôi với hai bà chị, cùng với hai đứa, thấy bà chị gọi là hai cánh tay đắc lực gì gì đấy, cùng một ông tên Tiến, ông này thì có nhiều cái hay lắm, sau tôi kể sẽ kể.

Chúng Tôi đi ra theo lối cửa sau, xuống tới bờ sông thì bọn Tôi đi lên một chiếc phà nhìn không thể không chán nản, cái phà này phải nói là nó tàn tạ vờ cờ lờ, cũng may Tôi cũng thuộc vào dạng bơi khá, chứ không chắc đéo giám lên phà, ấy thế mà cả trăm con người vẫn đi được thì Tôi cũng phải nể, đúng là đồng tiền có sức mạnh thật đáng sợ.

Sau khi lên phà và dập dềnh muốn tòi con mẹ nó ruột ra ngoài thì bọn Tôi cũng sang được bờ bên kia, trước mắt tôi, trong bóng tối lờ tờ mờ, là một dãy cống dài được vất lăn lóc, cái ngang cái dọc oằn tà là vằn cả lên, phía xa là một đại dương mênh con mẹ nó mông, cũng may là lúc đi phà, ông Tiến có nói qua là nhóm mình sẽ chui ống cống và đi đường bờ biển, nên Tôi cũng có tý tinh thần chuẩn bị, chứ không thì chắc ngất luôn chứ chả đùa.

Nhìn cái đống ống cống này có khá mẹ gì cái mê cung siêu to khổng lồ đâu và đúng thế thật, chúng Tôi được người dẫn đường dẫn đi, đi trước là gã dẫn đường, phía sau là hai bà chị, sau đó là hai đứa kia, cuối cùng là ông Tiến, chúng Tôi rúc từ cống này qua cố nọ, lúc đi lên lúc đi xuống, nhiều lúc chóng mặt còn đéo cả thấy đường, hết cục đầu vào ống cống thì lại vấp chân vào cái miệng cống lúc chui vào, cũng may là Tôi mặc giày chứ không chắc bật hết mẹ nó móng chân.

Lưng thì khoác thêm cái ba lô, lắm lúc đi mệt quá, chỉ muốn lẳng nó đi luôn cho nhẹ người, nhưng nghĩ thế thôi chứ không nỡ, vì giờ vứt thì sang đấy éo có gì dùng, thôi thì cắn răng mà vác vậy, sau hơn hai tiếng chui và rúc, cộng thêm lăn lê bò trườn thì cuối cùng bọn mình, nói đúng hơn là mình, chứ mấy ông bà kia thì trông có vẻ chưa si nhê gì cả, cuối cùng cũng đã đi qua đống ống cống được răng như màng nhện kia, ngoảnh đầu nhìn lại thì thôi mẹ luôn, thoát được ra khỏi đó với Tôi lúc đó nó là một kỳ tích con mẹ nó luôn.

Nhưng lúc đó Tôi đâu biết được rằng, ở phía trước còn có nhiều cái gọi là kỳ tích hơn cả đây gấp nhiều lần, tiếp tục đi về phía trước, dọc theo bờ biển, với những cơn sóng đập vào bờ ào ạt và đôi chân của Tôi càng đi càng nặng, cát vào trong giày ngày một nhiều khiến Tôi vô cùng khó chịu, cúi xuống cởi giày, tính là vứt đi luôn cho nhẹ chân thì ông Tiến cản tay Tôi lại:
- Này...! Chú bị ngu à, vứt giày đi thì tý nữa leo núi chỉ có nước vừa đi vừa khóc của Cao Tùng Anh thôi.

Tôi ớ lên một tiếng:
- Lại còn phải leo núi nữa à?

Ông Tiến gật đầu rồi khéo Tôi đi thật nhanh:
- Đi nhanh không công an tới là chết cả lút đấy!

Nói đến công an thì Tôi lại nói qua một chút, không lắm thím lại thắc mắc.

Ở cái thời điểm đó, thì việc vượt biên khá dễ không giống như bây giờ, hơn nữa chị Tôi là người đưa nên hơn hết cũng có tý quan hệ, đặc biệt là ông bô của hai bà ấy quan hệ khá tốt, nên việc bị tóm và được thả sớm là điều hiển nhiên, chứ ở thời điểm hiện tại, bệnh dịch như thế này loằng ngoằng là đi vài năm chứ chả đùa, nói thế để bác nào có đi qua rồi bớt thắc mắc là sao được thả nhanh thế, còn tại sao qua đất Trung rồi là sợ công an thế, thì chắc không cần giải thích thì các thím cũng hiểu là đất của nó phải theo fomast của nó rồi chứ.

Còn tiếp...

10/11/2020

Truyện Đọc: Vượt Biên
Tác giả: Hin Nghiêm
Seri: Phía Bên Kia Biên Giới

Lời đầu:
Helo mọi người, đã lâu mình không còn viết thể loại tâm sự hồi ký này.

Hôm nay xin phép được quay lại với nó và kể về những tháng ngày lưu lạc bên Trung Quốc, nói trước là trong truyện có nhiều ngôn từ tục và có ít nhiều về 18+ nên các thím cân nhắc trước khi đọc.

Đây sẽ là cuốn đầu tiên trong seri dài kỳ này, cuốn đầu sẽ chỉ kể về bản thân mình, truyện kể về những ngày tháng sau khi mình vượt biên qua nơi này và cũng từ đây, những câu chuyện đen tối nhất cuộc đời của những con người, được coi như là cặn bã của xã hội được mở ra và câu chuyện sau đó ra sao, thì mới các bạn cùng theo dõi.

Chap:1 Đi Theo Phong Trào

Kết thúc buổi học cuối cùng của năm học lớp chín, do ham chơi lười học, hay nói một cách thô thiển là vừa ngu vừa lười, Tôi lững thững trở về nhà, vừa về tới cổng, thứ Tôi nghe thấy đầu tiên là tiếng chửi sa sả của bà bô từ trong nhà vọng ra:
- Thằng chết dấm này, mày đi học cái gì mà giờ mới về, chỉ mỗi cái ăn với học cũng không xong, mày nhìn con nhà người ta kia kìa, người ta đỗ cấp ba đấy còn mày thì nhìn mày xem...

Sau đó là bài ca con nhà người ta, Tôi khẽ nhíu vai chán nản bước vào trong phòng, nằm bẹp ra giường.

“Ting...Ting”

Còn đang ảo não thì tiếng tin nhắn của chiếc điện thoại sam sung cùi rách vang lên, trên màn hình là một dòng tin nhắn cụt ngủn:
- Lên cấp ba không...?

Là bà chị họ quý hoá đây mà, bà này chính là bà đưa tôi tới nơi được gọi là phía bên kia biên giới.

Tôi lê tay trên cái màn hình đã vỡ nát, trông quá tội cái màng nhện, kêu lên những tiếng sền sệt:
- Không chị ạ!

Buông thõng tay ra giường, hướng mắt nhìn vào cái điện thoại được ông anh cả để lại cho, chiếc điện thoại cũ mèn, xước sát và vỡ nát mà chờ đợi, chờ đợi một điều gì đó tới từ bà chị này.

Tiếng chuông điện thoại reo lên, Tôi mở máy nghe, phía bên kia giọng bà chị Tôi cất lên:
- Có đi làm không?

Tôi đáp:
- Có...! Nhưng làm ở đâu hả chị?

Bà chị Tôi vào thằng vấn đề:
- Sang Trung, mày có đi thì sắp xếp đi, ngày mai xuống chỗ chị rồi đi!

Nghe thấy đi làm thì Tôi cũng thích, vì nghĩ đi làm là có tiền, đặc biệt hồi đấy chỗ Tôi nổi vụ sang Trung Quốc để làm, từ những năm 2009 hầu như thanh niên chỗ Tôi ai cũng qua bên đấy, ít thì một hai lần nhiều thì vài lần, hoạ chăng chỉ có bọn còn đi học thì không sang thôi, cũng vì vậy mà nạn buôn người ở thời điểm những năm 2009 đến năm 2012 sảy ra rất nhiều, câu chuyện buôn người này thì mình sẽ dành hẳn một phần riêng.

Quay lại câu chuyện, lúc đó nghe thì cũng thích, cũng háo hức vì nghĩ đi làm kiếm tiền dễ lắm, nhưng sau này thì mới biết là ăn tiền thiên hạ đâu có dễ, đâu có cái gọi là việc nhẹ lương cao như mấy bác đa cấp bây giờ hay nói, đặc biệt là với bọn học thấp như mình thì cứ phải có sức mới có tiền, đúng theo kiểu tiền nào của nấy, muốn nhiều thì phải làm nhiều làm mệt.

Nhưng đó là sau này, còn lúc đó thì mình cũng chả nghĩ nhiều đến thế, Tôi đồng ý đi và bảo chị nói với bố, chị gọi thì bố ok luôn vì đi với người nhà nên không cần phải lo lắng.

Vậy là tối hôm đó em xắp đồ luôn, tuy có phần hơi vội nhưng cũng không sao vì bản thân mình ở nhà thì cũng chả có gì, cũng chỉ quanh quanh làm vườn, bạn bè thì không có mấy ở nhà cũng chán, nhà thì nghèo, móc đâu ra tiền mà ăn chơi như mấy bác bây giờ, ra đường cứ thấy lái xe máy vèo vèo.

Đồ đạc thì không có nhiều, chỉ vỏn vẹn ba bộ quần áo, thêm cái khăm mặt và díp đánh răng, xách cái ba lô nhẹ tọp, năm giờ sáng hôm sau thì mình được ông bô đánh thức, khoác lên người bộ quần áo mà bây giờ nghĩ lại thấy quê vờ lờ.

Mà cũng đúng thôi, thời điểm đó mới học xong nên cũng chả có quần áo đẹp, dã quả quần vải thêm cái áo sơ mi trắng đã mặc được hơn hai năm đi học, chân phang thêm quả giày mà ông anh để đi đá bóng, đã thế lại còn cũ, đế giày còn sắp b**g mẹ nó ra rồi.

Đấy thế mà lúc đấy mình nhìn nó vẫn cứ là ô sờ kê, (hê hê) chứ lúc đó thì làm gì có B***n mới chả Gucci để đi đâu, đầu thì cạo trọc lốc, vác thêm quả balo màu xanh của ông chú đi lính đem về, nhìn chả khác đéo gì thằng vô gia cư.

Sáng tầm khoảng 4h30 thì ông bô gọi em dậy, rửa mặt đánh răng xong là vác ba lô ra bắt xe, em thì mới lần đầu trong đời đi xe buýt, có biết cái mẹ gì đâu, ra đến đường lớn thì ông bô kêu nhảy lên xe nào thì đi xe đấy, trong túi thì chỉ có sáu trăm nghìn, mà thời điểm đấy với mình thì sáu trăm đấy nó to vãi cả đái, ngồi trên xe lâu lâu lại sờ xuống túi quần một phát sợ rơi.

Xuống đến bến thành phố thì lơ nga lơ ngơ, quên luôn cả lời ông bô dặn, thế là chả biết bắt cái xe nào mà đi, với một thằng chưa tròn mười lăm như em lúc đó khéo khi ăn cháo nóng còn khóc nữa là tự mình đi tìm đường chữa bệnh ung thư túi, ôm cái ba lô long d**g trong bến tìm xe, đang mãi nhìn thì có một ông chú, đầu cạo trọc lóc, nước ra ngăm đen lại vỗ vai Tôi rồi hỏi:
- Đi đâu đây cu?

Tôi thật thà đáp:
- Cháu xuống Quảng Ninh chú ạ...!

Chú ta cười cười rồi kéo Tôi, vừa kéo chú vừa giới thiệu đủ các loại cũng đường, tơ nhện:
- Mày đi xe chú, xuống đến Hải Phòng chú chỉ xe cho mày lên Quảng Ninh.

Hồi đó thì em có biết cái mẹ gì đâu, thấy bảo thấy bảo xuống được Quảng Ninh là đi thôi, chứ không biết là ở chỗ em khối xe giường nằm xuống đấy, lên xe nằm một phát xuống thẳng luôn, ấy thế lúc đấy em vẫn lên xe ông chú kia.

Xuống tới đâu thì lúc đó em cũng không rõ, chỉ biết là lúc ông ấy kêu em xuống xe nhảy sang xe bên và sang xe bên em lại mất thêm một lít nữa mới xuống được Quảng Ninh, theo cách gọi bây giờ gọi là bán khác ý.

Xuống đến bến thì em được bà chị đứng chờ ở cửa bến, vừa xuống xe thì đập vào mắt em là hai bà trên người toàn rồng mới chả phượng, nhìn cứ tưởng hoá thạch được thợ người ta vẽ mỹ nghệ.

Nhìn thấy Tôi bà chị lớn tiến lại vỗ vai:
- Sau lâu thế cu, chị đứng đây chờ mày từ sáng rồi, mà sao lại đi xe này...?

Tôi nhìn hai bà đáp:
- Em biết đâu được, người ta bảo đi được thì cứ đi ý...!

Bà ừ một tiếng rồi kêu Tôi lên xe, bà chị lớn của Tôi tên Ngọc Hương, còn bà kia là Ngọc Lan, bố khỉ cái tên rõ mỹ miều mà nhìn cái người thì chả khác đéo gì Mỹ đen.

Nghĩ thế thôi chứ Tôi nào giám nói ra,( hê hê) Tôi leo lên xe, lại một cái lần đầu nữa được ngồi xe con, đã thế lại còn là BMW nữa chứ, nghe đâu con đấy hồi đó hơn tỷ thì phải, em đéo phải dân có tiền nên éo biết nó là loại xe gì và giá bao nhiêu, chỉ biết là BMW thôi.

Từ đây em được đưa thẳng lên Móng Cái, lần này em cũng để ý cung đường, nhưng không thể nói ra vì chạm vào miếng cơm của người khác và cũng từ đây cuộc đời em lật sang một trang mới, với những câu chuyện đời ở phía bên kia biên giới, vì đồng tiền, vì dòng đời sô đẩy và hơn thế nữa là vì bị xem như một món hàng bán từ tay người này qua người khác, nhưng đó là câu chuyện của sau này.

Còn tiếp...

23/10/2020

Truyện thược thể loại tâm sự hồi ký, kèm theo đó là tâm lý xã hội, nằm Trong seri này, sẽ là những câu chuyện khác nhau, những câu chuyện tưởng trừng chỉ có ở trên phim ảnh, sẽ được tái hiện một cách rõ nét nhất có thể.

Trong bộ truyện này, những mặt tối ở phía bên kia biên giới sẽ được lột tả, nhưng cô gái làm nghề, nhưng người bị coi như một món hàng luôn phiên,bán từ tay người này qua người khác, những con người xa quê lưu lạc nơi sứ người, bạn sẽ thấy được toàn diện mọi thứ trong bộ truyện mang tên:
“ Phía Bên Kia Biên Giới”

09/07/2020

Truyện kinh dị: Dãy Trọ Tăm Tối(Căn Phòng 409)
Tác Giả: Hin Nghiêm

Chap:1 Nơi Bắt Đầu

Tiếng la lớn của Duy phía bên kia ngách của căn hầm, biết là có biến tôi và hai đứa nó cùng đạp cửa xông vào.

Sau một hồi cả ba đứa cật lực để đạp cửa thì cánh cửa cũng b**g ra, lao vào bên trong, trước mắt chúng tôi Duy đang nằm thoi thóp trên mặt đấy.

Nhìn thấy như vậy cả ba đứa tôi vội lao tới chỗ của Duy.
Nhìn thấy chúng tôi chạy tới Duy liền gào lớn:
- Chạy đi!

Không quan tâm tới lời của Duy, chúng tôi vẫn cứ chạy lại chỗ của Duy, tới chỗ Duy đang nằm, Ngọc cúi xuống nâng đầu của Duy lên, trước mắt chúng tôi máu từ cổ của Duy chảy ra không ngừng, trên cổ của Duy có năm lỗ thủ rất sâu, máu từ đó chảy ra thành dòng, thấy vậy Ngọc bật khóc tay không ngừng bịt những vết máu lại, vừa bịt Ngọc vừa luôn miệng nói:
- Cố lên Duy ơi! Anh không được bỏ em! Anh đã hứa sẽ ở bên em cơ mà!

Tôi và Liên cùng nắm tay của Duy mà nói:
- Mày cố lên, sẽ không sao đâu, cố lên Duy ơi!

Rồi Tôi quay lưng lại, kêu hai đứa nó nhấc Duy lên lưng để tôi cõng, nhưng Duy kéo Tôi lại mà gắng sức thều thào nói nói:
- Không kịp đâu, mày...mày hãy giúp tao nói với bố mẹ tao rằng tao xin lỗi họ ý nhiều lắm, hãy nói cho bố lẹ tao biết mọi chuyện, đừng để họ chờ tội nghiệp hai người họ lắm.

Rồi Duy quay lại nhìn Ngọc miệng mấp máy:
- Anh...anh...xin lỗi

Rồi Duy ngưng thở, cơ thể nó buông thõng.

Tôi nghiến răng, cố kìm cho mình không khóc, còn Ngọc thì gào lên:
- Không! Khổng thể!

Rồi Ngọc khóc nấc, Liên cũng lại ôm lấy Ngọc mà khóc.

Ngay sau đó một tiếng rít ghê rợn từ phía cuối ngách hầm, khiến chúng tôi giật mình hoảng sợ, Tôi vội vàng đưa xác của Duy lên lưng và cùng hai người họ chạy ra khỏi căn hầm.

[...]

4 tháng trước..

Tháng 6 năm 2016

14h22p chiều

- Ai cống chui dân cư không nào?

Tiếng anh phụ xe nói lớn, làm Tôi giật mình tỉnh dậy, giấc ngủ chập chờn vừa rồi khiến tôi choáng váng và mệt mỏi, uể oải xuống xe tôi vươn vai hít thở, nhấc Balô lên vai Tôi lững thững tiến dần về phía khu dân cư.

Đi được một lúc, dưới ánh nắng hừng hực của mùa hè, mồ hôi của tôi tứa ra như tắm, cảm thấy mệt và khát nước Tôi tạt vào quán nước bên đường, ngồi xuống ghế Tôi đưa tay lau mồ hôi, chủ quán nước là một cô trung niên thấy Tôi cô liền hỏi:
- Uống nước hả cháu? Uống nước gì để cô làm?

Nhìn cô Tôi cười mà nói:
- Vâng! Cô cho con cốc nước mía ạ!

Người chủ quán mang nước ra, Tôi nhận lấy uống một ngụm lớn rồi hỏi:
- Cô ơi cho cháu hỏi chút ạ!

Cô chủ quán nước quay ra nhìn tôi rồi hỏi:
- Sao hả cháu?

Đặt cốc nước xuống Tôi liền liền nói:
- Ở quanh đây có chỗ nào còn phòng trọ không cô?

Cô chủ quán ngập ngừng một chút rồi chỉ tay về ngõ đối diện mà nói:
- Ừmm! Có cháu ạ! Cháu cứ đi thẳng theo ngõ này vào là có đấy!

Tôi cám ơn cô, rồi quay lại ngồi nghỉ thêm chút thì mới đi tìm phòng, ngồi được một lúc nhìn vào đồng hồ lúc này đã chỉ 15h chiều Tôi đứng dậy gửi tiền, cúi xuống xách chiếc ba lô lên vai, rồi tiến về hướng ngõ vừa rồi cô chủ quán nước đã chỉ cho tôi.

Tiến vào được khoảng 500m, Tôi nhìn thấy một cách cổng có treo một miếng bìa khá lớn với dòng chữ:
“Trọ còn phòng trống”
Thấy vậy tôi liền tiến lại gần khu nhà trọ đó rồi gọi lớn:
- Chủ nhà có ở đây không ạ!

Thế nhưng, Tôi gọi tới mấy lần mà không thấy ai ra mở cửa cả, gọi số điện thoại đề trên tấm bìa treo ở cổng thì số máy thuê bao, đang loay hoay không biết phải làm sao thì từ phía sau, có hai người một nam một nữ tiến lại gần hỏi:
- Anh tìm phòng trọ hả?

Thấy có người hỏi mình Tôi liền trả lời:
- Vâng! Em tìm phòng, mà gọi không thấy ai mở cửa, số máy này cũng thuê bao ạ!

Vừa nói Tôi vừa chỉ về phía tấm bìa, người nam kia liền cười mà nói:
- Chủ nhà không có ở đây, mà số điện thoại người ta thay lâu rồi, với lại trọ thì lúc nào cũng thừa phòng nên cũng chả ai buồn dỡ tấm bìa đấy đi.

Nói xong người nam đó lấy điện thoại ra rồi nói:
- Đây để tôi đọc số cho mà gọi.

Rồi anh ta đọc cho Tôi một dãy số, sau đó cùng người nữ bước vào trong khu trọ, Tôi cám ơn họ rồi ngay lập tức bấm máy gọi.

Ở đầu dây bên kia một giọng nữ nghe máy hỏi:
- Alo ai vậy ạ?

Thấy có người bắt máy Tôi hớn hở nói:
- Chị có phải chủ nhà trọ Bạch Nguyệt không ạ?

Nghe Tôi hỏi xong, người kia liền trả lời:
- Phải! Có việc gì không em?

Nghe người đó hỏi, Tôi liền trả lời:
- Dạ! Em muốn thuê phòng, không biết bên mình còn phòng không chị?

Tôi nói xong người kia cười mà trả lời:
- Còn chứ em! Chờ chị chút chị qua nhé!

Tôi vâng dạ rồi tắt máy, nhìn vào bên trong khu trọ.

Khu trọ này gồm năm tầng, đứng từ cổng nhìn vào Tôi cảm thấy khá là lạ, vì thoạt nhìn thì có vẻ như cổng vào được làm phía sau nhà chứ không phải là phía trước, quan sát một hồi thì Tôi thấy có bậc thang đi lên, nghĩ trong đầu.
“Không lẽ nhà này xây theo kiểu hình hộp”
Quan sát khu trọ một hồi thì có tiếng xe máy tiến lại gần, Tôi ngoảnh lại thì một người nữ lên tiếng:
- Em đang muốn thuê trọ đúng không?

Tôi gật đầu rồi trả lời:
- Vâng ạ!

Kéo cánh cổng ra người đó đi xe vào bên trong để cất, sau đó quay lại gọi Tôi đi vào:
- Vào đây em!

Tôi tiến vào bên trong, chị ta dẫn Tôi đi vào phòng quản lý mời tôi ngồi:
- Ngồi đi em!

Bỏ chiếc ba lô ra, Tôi ngồi xuống bên bàn uống nước rồi hỏi:
- Chị không ở đây ạ?

Mời Tôi ngồi xong, chị ta quay ra phía bàn làm việc, cúi xuống ngăn bàn tìm thứ gì đó, vừa tìm chị ta vừa trả lời:
- Không em! Chị ở nhà của chị phía ngoài kia, em ở một mình hả?

Tôi vâng dạ một câu rồi ngó nghiên quanh phòng, chị ta lục lọi một hồi tay cầm một quyển sổ và một chiếc bút ra đặt xuống bàn rồi lại nói tiếp:
- Chị là Nguyệt chủ trọ ở đây, có gì thì em cứ liên lạc qua số điện thoại cho chị.

Không đợi Tôi nói gì chị ta liền nói tiếp:
- Em cho chị xem chứng minh được không?

Tôi gật đầu sau đó lấy chứng minh ra cho chị ta xem, nhìn vào chứng minh thư chị ta liền ghi tên tuổi và địa chỉ của Tôi ra quyển sổ sau đó nói:
- Nội quy của khu trọ thì em có thể đọc trên cửa phòng, mỗi phòng chị đều dán trên của một bản nội quy, giờ thì đi xem phòng sau đó tính sau em ạ!

Nói xong chị ta cầm quyển sổ và đi ra ngoài, Tôi cũng ngay lập tức xách ba lô và đi theo sau.

Tiến vào bên trong của nhà trọ, vừa đi lên trên Tôi vừa để ý, quả nhiên những gì Tôi suy nghĩ là đúng. Nhà trọ này được xây theo kiểu hình hộp, ở giữa là lối đi lại và cầu thang được làm chính giữa của khu nhà trọ, còn ở hai bên là các phòng trọ được làm đối diện cửa ra vào với nhau,
vì xây theo kiểu hình hộp cho nên ánh nắng không thể chiếu vào bên trong, khiến cho nhà trọ này có vẻ âm u và lạnh lẽo.

Lên tới tầng thứ tư thì chị ta chỉ về phía một căn phòng mà nói:
- Ở những tầng dưới thì đều có người trọ rồi, thế nên em chịu khó ở tầng bốn nha!

Tôi vâng một tiếng rồi đi theo chị ta tiến về phía căn phòng, đến trước cửa phòng Tôi mở cửa đi vào Tôi thoáng có chút ngạt nhiên, giữa mùa hè oi ả của miền Bắc mà khi tiến vào trong phòng thì nó lại lạnh hơn Tôi nghĩ, đi vào bên trong Tôi nhìn ngó một lượt khắp căn phòng.

Phòng ở đây khá rộng rãi, phòng còn mới và hơn nữa nhà vệ sinh được làm tách ra phía sau phòng, cũng vì điều này mà Tôi khá ưng ý với phòng trọ ở đây, vì thường thì nhiều nhà trọ khác họ làm nhà vệ sinh phía bên trong của phòng trọ, làm như vậy khi vệ sinh xong thường sẽ để lại mùi hôi khắp phòng, còn ở đây nhà vệ sinh làm phía sau và có cửa ngách và một khoảng trống nhỏ trướng cửa của nhà vệ sinh, tiện cho việc để rác.

Xem xét phòng và làm một vài thủ tục tiền nong, Tôi quay lại phòng dọn dẹp để chuẩn bị cho cuộc sống mới ở đây, sau hai tiếng hì hục dọn thì cũng xong, Tôi thở phào sau đó nhặt đồ để đi tắm rửa cho tỉnh táo, bước vào trong nhà vệ sinh lần này Tôi mới để ý, trong nhà vệ sinh có một tấm gương khá lớn được gắn ở trên tường, đứng trước gương vuốt tóc Tôi tự hỏi:
“Ai mà đẹp trai vậy chứ”
Nói xong Tôi cười tự mãn, quay sang treo quần áo lên móc rồi bắt đầu tắm rửa, đang xả nước lên người mắt nhắm mắt mở, nhìn về phía chiếc gương thì bất giác Tôi giật mình, một bóng người vừa vụt biết mất sau tấm gương.

Còn tiếp...

Nghiêm

Telephone

Website

Address

Bac Giang
233000

Other Motivational Speakers in Bac Giang (show all)
𝘕𝘨𝘰 𝘔𝘪𝘯𝘩 𝘝𝘶 𝘕𝘨𝘰 𝘔𝘪𝘯𝘩 𝘝𝘶
Bac Giang

𝘕𝘨𝘰 𝘔𝘪𝘯𝘩 𝘝𝘶

Đỗ Công TV Đỗ Công TV
Đường Thân Nhân Tín, Ngõ 148, Nhà Số 1, Yên Ninh, Thị Trấn Nến
Bac Giang, 220000

chia sẻ về cuộc sống Đài Loan.

Vietmick quý idol Vietmick quý idol
Lục Ngạn Bg
Bac Giang, 123456789

Đào Thanh Tú Đào Thanh Tú
Số 1 Nguyễn Khuyến, Hoàng Văn Thụ
Bac Giang, 26000

Đam mê kiếm tiền trên internet và chia sẻ

THích Đọc TRuyện THích Đọc TRuyện
Đường Thân Cảnh Vân
Bac Giang, 26000

Đọc để sống và đọc để yêu thương. Cả Thế giới bỗng chốc thu bé lại v?