Căn Hộ - Cafe Ngọc Lan

Căn Hộ - Cafe Ngọc Lan

Cho thuê căn hộ và quán cafe sân vườn. Căn hộ cho thuê. ( Vào Hẻm 476 sau lưng Sườn Cay, quán cafe Ngọc Lan)

Operating as usual

[11/16/15]   ĐỪNG VỘI XÉT ĐOÁN
.
Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử
Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ … Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.
May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo … Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.
Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.
Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống … thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ … Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh … rồi từ từ đưa cơm lên miệng …
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài … ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”
Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về … Nhan Hồi lại luộc rau … Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ …
Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.
Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước …
Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy … cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?
Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!”
Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”
Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”
Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em …
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!
Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”

[11/16/15]   Everybody deserves somebody who makes them look forward to tomorrow.

Conan K.L.O.P chuc tat ca cac ban nu vui ve, tre, khoe, xinh dep

http://klop.net23.net/

klop.net23.net

[03/26/15]   Lịch sử ghi lại những chiến công, nhưng không ghi lại bao nhiêu máu đã đổ vì nó...

[03/26/15]   Tình yêu không cần đến lý lẽ,nó là sự vô lý hiển nhiên mà mọi người phải chấp nhận.

[03/26/15]   Cả thế giới biết anh yêu em

Nàng là một cô gái đẹp, đẹp từ khuôn mặt đến nội tâm. Nàng là một tình nguyện viên chuyên đi quyên góp lương thực và đồ dùng để ủng hộ cho những trại trẻ mồ côi. Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết. Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là “Gã câm”. Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn. Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười. Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng! _Này câm, mày không được thích con bé tình nguyện viên xinh xinh đâu đấy! – Bà sơ già trong trại trẻ ngiêm mặt dặn kín hắn. Hắn ngạc nhiên, ú ớ như hỏi lại. _Con nhỏ ấy xinh thế, mày thì đã nghèo, trông tướng thô lỗ lại còn bị câm, với làm sao được, thích nó rồi lại bệnh tương tư thì khổ cái thân chứ sao! Hắn cúi gằm mặt xuống ỉu xìu. Hơn 30 năm chỉ quanh quẩn sống trong cái trại trẻ bé tí này, khó khăn lắm hắn mới biết cảm giác thích một người, hắn không dừng lại được, hắn thích nàng lắm! Nhưng dù sao hắn thích thì cũng để trong lòng vậy thôi, cũng chẳng dám thổ lộ ra với nàng. Hắn ý thức được bản thân, bà sơ nói đúng, hắn là kẻ vô sản nên không thể có được nàng, một viên ngọc quý. _Anh câm này, sao anh không có tên? – Nàng mỉm cười dịu dàng hỏi hắn. Hắn lắc đầu, cười ngờ nghệch mà thảm thương, nguệch ngoạc viết mấy dòng lên giấy ” tôi mồ côi từ bé, lại bị câm, còn sống là tốt rồi, quan tâm gì đến cái tên đâu”. _Thế để em đặt tên cho anh câm nhé! – Nàng cười rõ tươi, để lộ cái răng khểnh duyên dáng diệu kì – À, để xem nào, từ giờ em gọi anh là Kem nhé, tên hơi kì chút nhưng em thích ăn kem lắm. Hì hì! Hắn chả hiểu gì, ngơ ngác nhìn nàng như trẻ con, vậy là từ giờ hắn đã có tên, hơn 30 năm có mặt trên cõi đời, hôm nay chính thức hắn đã có một cái tên. Hắn viết cái tên Kem ra giấy rồi bắt từ giờ mọi người phải gọi hắn như vậy. Khoá tình nguyện 3 tháng của nàng kết thúc. Hôm chia tay, nàng ôm bọn trẻ rơm rớm nước mắt, hắn nhìn nàng, lặng thinh. _Anh Kem ở lại chăm sóc bọn trẻ tốt nhé, anh nhớ ôn lại những gì em đã dạy học cho anh để còn dạy lại cho mấy đứa nhóc đấy! Hắn khẽ gật đầu, mặt buồn buồn! Ngày hôm sau nàng không đến nữa, hắn biết thừa thế mà theo bản năng thỉnh thoảng vẫn ngóng ra ngoài. Tập giấy nàng tặng để học chữ được hắn giữ gìn rất cẩn thận, lúc rảnh hắn vẫn lôi ra viết tên nàng rồi viết tên hắn. Bà sơ thấy vậy phiền lòng lắm. _Này Kem, tao bảo mày là không được thích cái con nhỏ tình nguyện ấy rồi cơ mà, trông mày bây giờ như thằng ất ơ ấy. Nó không đến cái trại trẻ rách này nữa đâu, mày đừng ngóng, quên nó đi. Mà từ giờ không có kem với củng gì nữa, tao vẫn sẽ gọi mày là thằng câm của ngày trước, rõ chưa? Hắn buồn xo, lủi thủi vào một góc ngồi. Nàng mới chỉ dạy hắn cách nhớ thương một người thôi, chứ đã dạy hắn cách quên một người như thế nào đâu. Hắn lại trở nên lầm lì và cộc cằn như xưa, hắn cũng chẳng cười với bất cứ ai nữa. Rồi nàng lại xuất hiện sau một thời gian dài. Hắn nhìn thấy nàng, mỉm cười ngờ nghệch, cái nụ cười mà hắn cất giữ chỉ để dành riêng cho nàng. Nàng vẫn xinh đẹp và quyến rũ như vậy, nàng còn mua kem cho hắn nữa. Cái kem lạnh buốt tê cóng cả răng. Hắn không dám ăn, cầm cái kem và ngắm nàng ăn đến nỗi cái kem chảy nước đầy ra tay. _Ơ anh Kem ăn đi, ngon lắm đấy! Hắn nhìn nàng, cười cười, cứ để mặc cho kem chảy mãi. _Bao giờ anh Kem lên thành phố chơi với em nhé, em bảo bạn em xin việc cho, anh kiếm thêm chút tiền để phụ giúp các sơ. Nghĩ đến chuyện được gần nàng hắn vui lắm, xin bà sơ cho lên thành phố ngay. Mới đầu sơ bà phản đối kịch liệt, sau đó bà đổi hướng sang khuyên nhủ ngọt ngào, lí lẽ. Hắn không được như ý tỏ ra bực dọc, nhấm nhẳng với mọi người. Thấy hắn khổ tâm quá, bà sơ đành phải dồng ý cho hắn đi. _Trên ấy mà khổ quá thì mày về đây với tao và bọn trẻ nhé! Hắn tỏ ra hớn hở, gật đầu lia lịa. […] Cuộc sống thành phố không êm đềm và tuyệt diệu như hắn tưởng tưởng. Hắn không được gặp nàng thường xuyên, nhưng công việc thì cũng tạm được. Một lần rủ hắn đi ăn cơm trưa, nàng nói với hắn rằng nàng sắp kết hôn, nàng rất vừa thấy hạnh phúc vừa thấy hồi hộp, lo lắng. Hắn ngồi đơ người một lúc. Nàng sẽ lấy chồng, vậy là hắn sắp mất nàng rồi ư? Không, nàng đã bao giờ là của hắn đâu mà mất được. Lặng lẽ quan sát những lúc nàng cười, nàng trò chuyện mà hắn thấy tim mình như vỡ ra. Hắn yêu nàng, rất rất yêu, hắn muốn hét to cho nàng hiểu điều ấy, mặc kệ nàng có chịu đáp trả lại tình cảm đó hay không. Nhưng hắn không thể, vì hắn là một gã câm. Đám cưới diễn ra đúng như kế hoạch, hắn cũng đến dự với tư cách bạn của cô dâu. Hắn mặc một bộ đồ cũ kĩ, đi đôi giày cũ kĩ, tiền mừng của hắn toàn tờ bạc lẻ nhưng chẳng chịu thua kém ai. Người ta đi bao nhiêu hắn cũng mừng nàng như vậy, có khi còn hơn ấy. Mọi người ai nhìn hắn cũng tránh xa và tỏ ra khinh bỉ, chỉ có mỗi nàng, dù mặc bộ quần áo bình thường hay đang vận bộ váy cưới thì nàng vẫn dịu dàng với hắn. Nàng giờ đây đã trở thành vợ người ta, thế nhưng hắn vẫn không thể dừng chuyện yêu nàng lại được. Hắn vẫn là bạn của nàng, vẫn là người nàng tìm đến mỗi khi có tâm sự buồn. Mặc dù hắn chỉ biết im lặng, đôi khi là chìa những tờ khăn giấy cho nàng nhưng nàng vẫn rất thích được ngồi trò chuyện cùng hắn, cái cảm giác bình yên mà nàng không tìm ở đâu được, kể cả người chồng mà nàng rất yêu thương. Hàng ngàn lần hắn muốn nói hắn yêu nàng, một việc làm rất đơn giản mà hắn không bao giờ làm được, vì hắn bị câm, và vì nàng mãi không thuộc về hắn. Nàng thích kem, hắn thường xuyên mua đem đến cho và lặng lẽ ngắm nhìn nàng ăn chúng, hạnh phúc đơn giản chỉ là thế. Rồi chồng nàng ghen chuyện nàng thường xuyên gặp hắn, cuộc sống gia đình nàng lục đục, nàng buồn nhiều và cũng ít đi gặp hắn hơn. Một lần hắn mua rất nhiều kem mang đến cho nàng, lại nhằm đúng lúc chồng nàng cũng có nhà. Chồng nàng tỏ ra hằm hè vô cùng khó chịu, nàng thì cảm thấy rất khó xử, chỉ có hắn là vẫn cười tươi giơ túi kem ra cho nàng. Nàng không nỡ từ chối, rụt rè đưa tay đỡ lấy túi kem, chồng nàng thấy vậy liền chạy đến giằng túi kem rồi ném thẳng ra ngoài đường. _Nếu cô thích thì đi theo hắn luôn đi! Nàng bật khóc, cố giải thích. Hắn đần mặt ra không hiểu rằng mình đã gây ra hậu quả gì. Hai vợ chồng nàng cãi nhau to tiếng, một lúc sau chồng nàng đẩy cửa bỏ đi đâu đó, nàng ngồi trong nhà khóc lóc vật vã, hắn vẫn đứng ở ngoài chứng kiến từ nãy giờ. Thấy chồng nàng đi rồi, hắn đi vào, đưa cho nàng khăn giấy rồi ú ớ mấy từ gì đó. Nàng hất tay hắn ra: _Anh Kem đi đi, em ghét anh lắm, từ lần sau anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa! Hắn sững sờ, nàng chưa bao giờ quát hắn, chưa bao giờ đuổi hắn như thế. Hắn im lặng, đứng nhìn nàng một lúc rất lâu rồi quay đầu bước đi. Túi kem hắn mua bị chồng nàng ném ra đường đã chảy tan thành nước. Hắn buồn bã bước từng bước nặng nề trên đường. Hắn định sáng hôm sau sẽ trở về trại trẻ mồ côi. Lúc dọn đồ đạc hắn cất cẩn thận cái lọ có rất nhiều con hạc giấy hắn đã tự tay gấp cho nàng, định rằng sẽ tặng nó cho nàng vào một – dịp – đặc – biệt. Hắn muốn gặp nàng lần cuối vì hắn biết nàng sẽ không bao giờ đến cô nhi viện nữa. Hắn đứng từ xa lặng nhìn nàng, hắn muốn chạy đến hét thật to 3 chữ “Anh yêu Em” nhưng không thể, bởi vì hắn bị câm. Nhưng nếu có thể nói được thì hắn có dám không nhỉ? Bỗng hắn thấy có một kẻ côn đồ lại gần nàng định sàm sỡ, hắn thấy hai người đang vật lộn với nhau, con đường lúc đó vắng tanh không ai qua lại. Chẳng kịp suy nghĩ, hắn lao đến nhưng đã quá muộn. Tên côn đồ nằm đó máu me bê bết, còn nàng thì sợ hãi ngồi run rẩy bên cạnh với con dao vẫn đang cầm chặt trên tay. Nàng hoảng loạn thực sự, thấy hắn, nàng khóc nấc lên, buông con dao và ôm chặt hắn: _Anh Kem ơi, em giết người rồi! Hắn vỗ về nàng, bằng ngôn ngữ đặc biệt, hắn nói nàng đừng sợ. Hắn bình tĩnh đưa nàng về và đi làm công việc của hắn. Toà tuyên án hắn bị tù chung thân vì tội giết người. Hôm xét xử nàng khóc như mưa. Hắn không cho nàng khai sự thật, hắn bảo nàng mà nói thì hắn sẽ chết ngay tại chỗ. Nàng ân hận vì đã đưa hắn lên thành phố để bây giờ hắn phải lãnh án chết thay nàng. Hắn làm được chút tiền, dặn nàng gửi về cô nhi viện hộ, và nói với các sơ là hắn đã đi một nới rất xa không trở về nữa. Nàng nức nở gật đầu. Lúc về nhà trọ của hắn, nàng tìm được những con hạc giấy được đựng trong một lọ thuỷ tinh to đùng. Mỗi con hạc hắn vẽ một hình trái tim trong đó có tên nàng và tên hắn, bên ngoài miệng lọ treo một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ “Cả thế giới biết anh yêu em!”.

[03/24/15]   Thời buổi này, người chưa cưới thì ở với nhau như người đã cưới, người cưới rồi lại chia giương như chưa đưa nhau đi đăng kí kết hôn.
Vật nuôi thì mặc quần áo như người trong khi người lại trần trụi phanh phui chả khác gì con vật
Còn trẻ thì già đời như ông cụ, người già thì lại suy nghĩ ấu trĩ không khác trẻ con,
Gái thì nam tính hùng hổ chả khác gì đàn ông , trong khi trai lại ẻo lả như phụ nữ
Người k có của thì tiêu tiền như đai gia . Kẻ giàu thì tích góp bần tiện chả khác gì ăn mày
Đứa có hình xăm thì y rằg không chịu được nóng phải cởi ra cho người khác nhìn thấy, người dùng iphone thì quần k túi, thằng bọc răng vàng thì hay nhếc mép....
Lâu dần chợt hiểu ra : thời gian của kẻ đeo đồng hồ 500k vs kẻ đeo đồng hồ vài chục triệu là giống nhau, uốg 1 chai riệu 50k với 1 triệu lúc say đều nhớ về người yêu cả
Ở nhà 30m2 vs nhà 300m2 thì nỗi cô đơn cũng chỉ cùng một tên gọi
Rồi sẽ có ngày bạn sẽ hiểu ra hạnh phúc là ở tại TÂM , đó chính là thứ của cải vật chất k làm ra đuoc. Hút 1 bao thuốc lá thăng long hay một bao ngưa thì rồi cũng mắc ung thư phổi, sài oto xấu hay đẹp cũng đều phải hết xăng, vì vậy hiểu được điều này là biết hài lòng và trân trọng những thứ mình đang có thì sẽ bình yên cả thôi. Quan trọng nhất là bạn sống với ai và sống như thế nào , ai sẽ" Dù cho mưa" vẫn "Cùng anh đi suốt cuộc đời" mới là điều quý giá nhất
P/s: bạn có hài lòng không

[03/23/15]   10 LÝ DO ĐỂ MỈM CƯỜI:
- Mỉm cười đẹp hơn cái nhíu mày của chúng ta.
- Mỉm cười làm chúng ta vui vẻ thêm.
- Mỉm cười khiến ngày tháng chúng ta đã và sắp đi qua trở nên có ý nghĩa.
- Mỉm cười giúp ích đối với việc kết bạn.
- Mỉm cười biểu thị sự thân thiện, dễ gần.
- Mỉm cười tạo nên một ấn tượng tốt cho người khác.
- Mỉm cười với người khác, người khác cũng sẽ mỉm cười với bạn.
- Nếu bạn mỉm cười thì bạn càng trở nên tự tin và thu hút hơn.
- Nụ cười của bạn sẽ làm giảm bớt sự lo lắng của người khác.
- Một nụ cười có thể giúp bạn có tình yêu đích thực.

[04/02/14]   Câu chuyện người đàn ông và con bọ cạp
Có một người đàn ông đang đi thì thấy một con bọ cạp đang bị lún xuống cát, xung quanh không có cây cối nên ông ta đành đưa ngón tay mình ra để con bò cạp có thể trèo lên ngón tay ông mà thoát ra khỏi vũng cát, nhưng khi ông đưa ngón tay mình tới gần con bọ cạp thì nó lại chích ông một cái rất đau, ông rụt tay lại nhưng rồi lại đưa tay ra để cứu nó lần nữa và lại bị nó chích, cứ mấy lần như vậy, có một người đi ngang qua hỏi
_ Tại sao ông bị nó chích thế rồi mà ông vẫn cứ muốn cứu nó?
_ Chích là bản năng của nó, yêu thương là bản năng của tôi, tôi không thể vì bản năng của nó mà từ bỏ bản năng của mình .

Helios K.L.O.P

[12/14/13]   Không có hy vọng , tuyệt vọng thì không thể có kì tích ...

[11/25/13]   Luật là để lách ... nhưng ...
Không biết luật và không hiểu luật thì không thể lách ...........

[11/06/13]   Khó ...

Không có nghĩa là không thể làm được

Want your business to be the top-listed Restaurant in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Telephone

Address


476 Quang Trung, Phường 10, Quận Gò Vấp
Ho Chi Minh City
10.8342447,106.6656961,16
Other Coffee Shops in Ho Chi Minh City (show all)
Pull Lounge & Coffee Pull Lounge & Coffee
631 Trần Hưng Đạo, Phường 1, Quận 5
Ho Chi Minh City, 700000

Mộc Coffee Mộc Coffee
32 Hoa Mai,phường 2,phú Nhuận
Ho Chi Minh City, 70

Pinocchios saigon Pinocchios saigon
46 Trịnh Văn Cấn, Phường Cầu Ông Lãnh, Quận 1
Ho Chi Minh City, 84

COFFEE - ITALIAN ICE CREAM - FOOD

FreeMen's Tea & Coffee FreeMen's Tea & Coffee
1162 Phạm Văn Đồng, Phường Linh Đông, Quận Thủ Đức
Ho Chi Minh City, +084

Viet Coffee Company Viet Coffee Company
971 Trần Xuân Soạn - Phường Tân Hưng - Quận 7
Ho Chi Minh City, 700000

"Your success is my passion" - Barista Quoc Viet

Saigon Juice Saigon Juice
Đường Tô Hiến Thành
Ho Chi Minh City, 70000

Come to Saigon Juice, come to FRESH! *** Known as special products: Eatable Cup (ăn luôn ly), Fruit Salad (Trái cây dằm) and Fruit Ice cream (Kem tự chọn)

Effoc - Take Away Coffee 92 Đồng Nai, Q.10 Effoc - Take Away Coffee 92 Đồng Nai, Q.10
92 Đồng Nai, Quận 10
Ho Chi Minh City, 700

Effoc Take Away - Hệ thống cửa hàng cà phê - Chi nhánh 92 Đồng Nai, Phường 15, Quận 10

9 dâu - Dâu Tây Sạch Đà Lạt 9 dâu - Dâu Tây Sạch Đà Lạt
49/11 Hoàng Dư Khương, Phường 12, Quận 10, HCM.
Ho Chi Minh City, 700000

9 dâu - Dâu Tây Sạch Đà Lạt + Chuyên bán Dâu Tây SẠCH Đà Lạt. Chuối Laba Đà Lạt. + Cafe hạt SẠCH nguyên chất 100%. + Kem ý shop tự làm.

Nội Thất Đẹp HCM Nội Thất Đẹp HCM
7 Phan Văn Hớn Phường Tân Thới Nhất, Quận 12
Ho Chi Minh City, 700000

- Chuyên tư vấn, thiết kế nội thất nails, spa, sản phẩm chuyên nails, karaoke, cafe,... - Sản xuất, tư vấn sofa cao cấp, sofa gia đình, giá rẻ, sofa băng,.

NViet Cafe NViet Cafe
Nguyen Anh Thu
Ho Chi Minh City, 700000

NViet Cafe“Cà phê sạch – Vì sức khỏe cộng đồng”.

Cafe Dina Cafe Dina
57 Đường Song Hành, P.An Phú, Quận.2
Ho Chi Minh City

The Wall Coffee 520 Ngô Gia Tự, Phường 9, Quận 5 The Wall Coffee 520 Ngô Gia Tự, Phường 9, Quận 5
520 Ngo Gia Tu P9 Q5
Ho Chi Minh City, 084

The Wall Coffee - 520 Ngô Gia Tự P.9, Q.5 TpHCM Live Music every Sat & Sun at 08.pm Quán cafe gu Việt được thiết kế theo phong cách Vintage kết hợp Retro .

About   Contact   Privacy   FAQ   Login C