Oreo Oie

Oreo  Oie

1/ Không khó để có một ly 2/ Ngon, rẻ còn phải vui nữa 3/ Cực ngon, ngon cùng cực ^^

Oreo Oie Store serve cold beverages, whole-bean coffee, teas, pastries, and snacks. 1/ Not hard to get one. 2/ Delicious, cheap and more fun. 3/ Very good, extremely good^^

Football For Life

20 Beautiful Moments of #Respect in Sports!

Mầm non Montessori

40 hình vẽ đáng yêu từ những con số đơn giản

Life Reminder

Look at the world with the child's eye. It is very beautiful.

Xone Radio

Cảm động với phản ứng của các bé khi được tặng một món quà đặc biệt.
#XONE

Người Bản Lĩnh

Bài học thành công từ những tỷ phú trên Thế Giới đều cho thấy thành công không bao giờ là lựa chọn dễ dàng. Ngoài sự bền bỉ, lòng quyết tâm, tài năng, bạn còn cần giữ cho mình một kỷ luật kiên cường.

Trên bước đường không sẵn hoa hồng của thành công tự thân, bạn phải tự mình gieo trồng những hạt giống mà bạn muốn. Một thành công đạt được nhờ nỗ lực không bỏ cuộc của chính mình chính là thứ quả ngọt nhất trên đời.

metro.co.uk

Malnourished wolf close to death after plastic container gets stuck on its head

metro.co.uk It only had a small hole to drink water and breathe through.

Rodbooks

13 WEB TỐT NHẤT ĐỂ HỌC MỌI THỨ TRÊN ĐỜI

1. Hàng ngàn bài dạy guitar miễn phí: https://www.justinguitar.com/

2. Nâng cấp não bộ: http://www.lifehacker.co.uk/

3. Khám phá tự nhiên: http://unplugthetv.com/

4. Tính toán giờ giấc ngủ: https://sleepyti.me/

5. Học code:

https://www.codecademy.com/

https://code.org/

6. Học thiết kế:

https://hackdesign.org/lessons

https://www.howdesignuniversity.com/

7. Học đủ thứ sáng tạo từ nghệ thuật đến sắp xếp đồ ăn:

https://www.creativelive.com/onair

8. Học nhiều ngôn ngữ miễn phí:

https://www.memrise.com/

https://www.duolingo.com/

9. Sức khỏe đời sống: https://www.howcast.com/

10. Các bài nói chuyện truyền cảm hứng: https://www.ted.com/

11. Tâm lý học và thông minh cảm xúc: https://www.theschooloflife.com/

12. Cộng đồng sách lớn nhất thế giới: https://www.goodreads.com/

13. Ảnh và ý tưởng: https://www.pinterest.com/

Share by TS. Lê Thẩm Dương

Homestay Prime - Tiếng Anh Giao Tiếp Toàn Diện

200 từ vựng "hữu" dụng
Học hết "đống này" auto nói được tiếng anh
💡💡💡💡💡Thế nhé💡💡💡💡💡

TOEIC Khánh Vương

Đánh bại Ngữ Pháp thật dễ dàng 🤗

Pho

Học mỹ thuật coi bộ cũng đơn giản :D

Anna LaLa

Bạn dùng điện thoại gì ko quan trọng, quan trọng là bạn có biết SỐNG ẢO hay ko thôi :v :v :v
---
Xem clip hài, uống mật ong giải khát:
https://www.facebook.com/AnnaLala.store/

Nifty

Turn a terra-cotta flower pot into a pizza oven!

GIÁ TRỊ CỦA SỰ IM LẶNG

Trong cuộc sống, khi bị người khác hiểu lầm mà vẫn có thể mỉm cười cho qua, thì đó là một tố chất hàm dưỡng. Nhưng không hỏi, không nói, không giải thích, mà lựa chọn sự im lặng, đó không phải là vì không muốn nói… Cho người khác cơ hội cũng là cho mình một cơ hội

Trong cuộc sống, khi bị người khác hiểu lầm nếu có thể mỉm cười cho qua, thì đó là một tố chất hàm dưỡng. Khi chịu ấm ức nếu có thể mỉm cười thản nhiên, thì đó là sự độ lượng.

Khi chịu thiệt thòi vẫn có thể cười xoà vui vẻ, thì đó là sự khoáng đạt. Khi bất lực vẫn có thể mỉm cười lạc quan, thì đó lại là một cảnh giới. Lúc gặp nguy nan vẫn có thể điềm nhiên mỉm cười, ắt đó là bậc quý nhân.

Khi bị khinh miệt vẫn có thể bình tĩnh mỉm cười, thì đó là sự tự tin. Khi thất tình vẫn có thể nhoẻn miệng cười vang, thì đó là sự giải thoát, an nhiên tự tại.

Nhiều khi không tranh biện không phải là thừa nhận, mà là trong tâm không thấy hổ thẹn

Nhiều khi chẳng để tâm, không phải vì chịu thua, mà là nhận rõ bản thân mình, hiểu được cảnh giới của đôi bên.

Nhiều khi trầm lặng, không phải là không muốn nói, mà là lúc này sự im lặng đáng giá hơn cả ngàn lời.

Nhiều khi không tranh biện không phải là thừa nhận, mà là trong tâm không thấy hổ thẹn

Con người sống trên thế gian, hãy cho người khác thêm nhiều cơ hội được giải thích, và thêm nhiều sự nhẫn nại sẵn lòng giải thích cho người khác. Như vậy cuộc đời sẽ bớt đi rất nhiều những điều tiếc nuối.

Nhưng không hỏi, không nói, không giải thích, không phải là sự độc đáo hay cá tính, mà là sự vô trách nhiệm và bất công bằng với bản thân và người khác.

Bởi lẽ cho người khác thêm một cơ hội, cũng là dành cơ hội cho chính bản thân mình.

Nhưng có một vài việc tốt hơn là đừng mãi truy vấn, bởi lẽ nhân quả chưa hẳn đã được tiếp nhận, biết rồi có khi còn khó chịu hơn!

Một vài người đã nhìn rõ và cũng đã coi nhẹ, đâu cần phải vạch trần lớp mặt nạ, mà tan đàn xẻ nghé, miễn trong tâm thấu hiểu là xong!

Rất nhiều việc:

Tôi không hỏi và bạn không nói là vì giữa chúng ta có khoảng cách. Tôi hỏi và bạn không nói là vì giữa chúng ta có sự ngăn cách.

Tôi hỏi và bạn trả lời vì đó là sự tôn trọng. Bạn muốn nói và tôi muốn hỏi là vì cảm quan thứ 6. Tôi không hỏi và bạn nói là vì sự tín nhiệm.

Tôi có thể giả vờ hồ đồ, nhưng đừng cho rằng tôi thực sự hồ đồ. Tôi có thể rất khoan dung, rất đại lượng, suy cho cùng, đây cũng là một cảnh giới.
Không sợ kẻ trời Nam kẻ đất Bắc, chỉ lo lòng người cách trở cả chân trời

Con người sống ở trên đời, đừng mong chờ người khác sẽ đối xử tốt với mình. Giày đi sai kích cỡ thì chân đau, tình cảm đặt nhầm chỗ thì tim đau.

Có người mến mộ bạn, cũng có người huỷ hoại bạn. Có người thấu hiểu bạn, cũng có người lạnh nhạt với bạn. Có người thầm thương trộm nhớ bạn, nhưng cũng có người chán ngán bạn. Có người không coi bạn ra gì, nhưng cũng có người coi bạn là hết thảy thế giới của họ.

Nếu tâm liền tâm, lời nói và cử chỉ sẽ tự nhiên như dòng nước chảy. Nếu tâm xa cách, thì lời nói, cử chỉ lạnh giá như tuyết giữa ngày đông.

Trong cuộc đời này, tìm được một phương thức sống phù hợp với mình mới là cách sống tốt nhất. Việc cần làm chính là hoàn thiện bản thân, đừng để lại bất kỳ điều chi phải tiếc nuối…

6 Bài Học Về Giá Trị Của Sự Im lặng

Nói hoặc im lặng đều phải đúng nơi, đúng lúc, đúng người và chỉ sử dụng khi thực sự cần thiết. Lời nói có thể là lưỡi gươm, mà gươm chưa dùng thì cứ để trong bao...

1. Khi người khác buồn phiền, đau khổ
Biết vui với người vui, buồn với người buồn. Đó là động thái của người có giáo dưỡng, tri thức, biết điều, biết cư xử và thấu hiểu. Không gì vô duyên hơn khi người khác khóc mà mình lại cười – hoặc ngược lại. Sự “lệch pha” đó khả dĩ khiến chúng ta trở nên lố bịch, hợm hĩnh và kiêu ngạo.

2. Khi người khác suy tư, lao động trí óc
Sự im lặng là “vương quốc” của hoạt động trí óc. Nhờ đó mà có những kiệt tác, sự cao thượng, sự hiểu biết, sự trưởng thành, sự hồi tâm,… Nhà văn W. Goethe xác định: “Tài năng được nuôi dưỡng trong cô tịch, còn chí khí được tạo bởi những cơn sóng dữ của giông tố cuộc đời”. Thấy người khác trầm tư mặc tưởng, đừng phá “khoảng riêng” của họ. Sự im lặng lúc đó thực sự cần thiết và có ý nghĩa.

3. Khi người khác không hiểu mình
Khi chưa được hiểu, chúng ta cần cởi mở và hòa đồng để người khác có thể hiểu mình hơn – dù không thể hiểu hết. Nhưng nếu bạn cảm thấy người ta thực sự không thể hiểu hoặc không muốn hiểu thì tốt nhất là im lặng. Nếu không, những gì bạn nói có thể gây “dị ứng” hoặc hiềm thù.

4. Khi người khác nói về vấn đề mình không am hiểu
Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Người khôn ngoan chỉ nói những điều mình biết rõ và hoàn toàn im lặng đối với những gì mình không biết hoặc mơ hồ. Đừng ảo tưởng mình là “bách khoa tự điển”. Nhà bác học Edison nói: “Điều chúng ta biết chỉ là một giọt nước, điều chúng ta không biết là cả đại dương”. Nhà hiền triết Socrates thừa nhận: “Tôi không biết gì cả, đó là điều tôi biết rõ nhất”. Chỉ là người bình thường, chúng ta càng cần khiêm nhường mà biết im lặng.

5. Khi người khác khoe khoang, lý sự
Thùng rỗng kêu to. Càng hiểu biết người ta càng ít nói, thâm trầm và cảm thông. Trong 4 phép toán, phép trừ là… “dễ” nhất, nhưng lại đầy ý nghĩa. Chỉ vì ngu dốt nên mới độc đoán, khắt khe hoặc cố chấp. Khoe khoang và lý sự là đặc điểm của đầu óc nông cạn, thiển cận. Dốt thì hay nói chữ để cố che lấp khiếm khuyết của mình.

6. Khi người khác không cần mình góp ý kiến
Đừng bao giờ “xía” vào chuyện của người khác hoặc tò mò chuyện của họ. Vả lại, nói nhiều thì sai nhiều. Nói thiên lệch thì mất lẽ chính, nói huênh hoang rồi đến chỗ đuối, nói xiên xẹo rồi đến chỗ sai trái, nói giấu giếm sẽ đến chỗ cùng. Cibbon nói: “Đàm luận khiến người ta hiểu biết, nhưng im lặng là trường học của sự khôn ngoan”. Im lặng còn là yêu thương, tha thứ và là cuộc sống. Tuân Tử dạy: “Im lặng, lắng nghe, ghi nhớ, hành động và khôn ngoan là 5 cung bậc khác nhau của trí tuệ”. Có thể coi đây là ngũ cung sống của cuộc đời. Tóm lại, im lặnglà một nghệ thuật kỳ diệu và là cách thể hiện văn hóa cao cấp.

ST

Tum Ulit

Trust me, I will...

My Modern Met

Pontus Jansson / PJ is a rockstar! Watch him stack stones and balance rocks with nothing more than gravity.

Twisted Explore

Happy National Cheesesteak Day! 😋

Credit: The Liberty Cheesesteak Company

Twisted Explore

These Chimney cakes are to die for

[06/01/16]   Hôm nay là Quốc Tế Thiếu Nhi 01/06, Oreo Oie nhớ các bạn lắm. Giảm 90% cho các bạn đến Oreo Oie ủng hộ quán nhé :)

SOMTOM

Reality

Vé máy bay giá rẻ

PHIM NÓNG CUỐI TUẦN CỦA THỦ TƯỚNG BHUTAN

Learning Petals

What Does Your Birth Date Say About Your Personality

Tasty

Black & White Mille Crepe

FULL RECIPE: http://bzfd.it/1S8IrVX

BuzzFeed Food

This Raindrop Cake Looks Exactly Like A Blob Of Water. http://bzfd.it/1S0msUc

Tasty

Chocolate Banana Bread Pudding

FULL RECIPE: http://bzfd.it/1q0GtAv

Tastemade Japan

ヌテラクレープ! Alla's Yummy Food

Tastemade

Add a little bit of color to your life (and sandwiches) Tastemade Japan

Loading swagg videos

SHAMPOO PRANK
Video credits : http://youtu.be/aPyYK_mhtwg
Facebook @Hoomantv

Say good bye to all customers. There have a lot of memories with you. At the end of this month, December, we will stop service you any more. Hope Oreo Oie's Friends remember me. Thank you for everything :)

Triple M Sydney

ABC4 Utah - Good4Utah

UPDATE: Andrew Muse has a NEW puppy, Kicker! The story airs: FRIDAY 1/15/16 at 10 p.m., right here on ABC 4!

ICYMI: Grab some Kleenex before watching how a local community rallied after tragedy struck Utah adventurer Andrew Muse and his best friend "Booter", a 5-year-old golden retriever. BUT -- there's a hopeful twist at the end.

Full story: http://www.good4utah.com/community-rallies-around-local-adventure-vlogger-after-tragedy

BinDas LoG

Draw these pictures
Or draw krny k bad apni drawing as a comment zarooor post kijiay ga
I want to see kis kis ny try kia hai 😉 😉
#titli ●‿●

Raul Brindis

My favorite room :-)

Muebles para ahorrar espacio

Những Câu Nói Bất Hủ

"Người đàn ông bị câm bầu bạn với chú chó mù"

Người đánh giày bị câm và chú chó nhỏ mù cả hai con mắt - câu chuyện hai số phận khốn cùng nương tựa vào nhau để sống vui vẻ qua ngày giữa Sài Gòn rộng lớn có thể sẽ khiến bạn cay mắt khi suy ngẫm về tình thương...

Bức ảnh về chú chó nhỏ nằm gọn gàng, ngoan ngoãn bên trong chiếc giỏ của chú bé đánh giày được chia sẻ ngày hôm qua đã trở thành một biểu tượng đẹp tuyệt về nghĩa tình giữa mảnh đất Sài Gòn huyên náo và xa hoa, gây xúc động mạnh cho những ai đã xem và biết được phần nào hoàn cảnh đáng thương của "hai người bạn" đó.

Nhìn cái cách cậu bé đánh giày sắp xếp và dành một chỗ đặc biệt trong chiếc giỏ đựng kế sinh nhai của mình cho "người bạn" đồng cam cộng khổ cùng mình, ta mới hiểu có những thứ tình cảm thật đáng trân quý biết bao khi chẳng phân biệt sang hèn.

Nóng lòng muốn biết về hoàn cảnh của chủ nhân chiếc giỏ đánh giày trong câu chuyện trên, thế là vào một buổi giữa trưa nắng gắt của Sài Gòn, tôi và một người bạn đã tìm đến góc đường Lê Thánh Tôn theo lời chỉ dẫn của bạn nữ đã chụp được bức ảnh, với hy vọng tìm được "cậu bé đánh giày". Đánh hết ba con đường từ Lê Thánh Tôn, Thi Sách, Thái Văn Lung nhưng vẫn chẳng nhìn thấy "chiếc giỏ nhỏ" đâu, chúng tôi đã định là phải quay về đợi đến tối quay lại, vì nghe người dân quanh khu này bảo, giờ này cậu đang lang thang ở đâu đó tìm khách đánh giày, phải đến tối thì cậu mới quay về và ngủ ngoài hiên của một quán ăn nằm trên đường Thái Văn Lung.

Nhưng có lẽ nhờ "duyên", trên đường quay về, tôi tình cờ bắt gặp hình ảnh chú chó nhỏ đang nằm cuộn tròn bên cạnh người đàn ông với dáng vẻ lấm lem, áo quần luộm thuộm. Họ đang ngủ trưa trên thềm của một căn nhà trong con hẻm 15A Lê Thánh Tôn. Đây quả là một hình ảnh hoàn toàn khác với trí tưởng tượng của tôi về một "cậu bé đánh giày" nhỏ bé...

[08/06/15]   Bao nhiêu năm rồi, mà Oreo Oie không phát triển nổi, có phải thức uống của quán không ngon hay là chủ quán quá tệ :(

[08/06/15]   Buồn quá :(

[08/05/15]   Khi tôi nhìn sang, chợt thấy một ông lão đang nhìn chằm chằm về phía mình, bên cạnh còn có một bà lão. Thấy tôi nhìn sang, họ liền vội vã cúi gầm mặt xuống. Tôi không quen biết gì với cả hai người, nhưng nhìn họ cũng không giống những người ăn xin, quần áo họ mặc trông còn mới. Điều khiến mẹ nói họ giống ăn mày là vì cái lưng còng, bên cạnh còn có cây gậy.

Mẹ bảo Thiên Trì vốn là cô nhi, bên đó vốn không có người thân đến, nếu như không phải chỗ quen biết gì thì hãy đuổi họ đi.
“Thời buổi này, những người ăn xin rất là xấu nết, cứ thích đợi ở trước cửa nhà hàng, thấy nhà nào có đám tiệc liền giả làm người thân đến ăn chực”.
Tôi nói: “Chắc không vậy đâu mẹ, để con gọi Thiên Trì đến để hỏi thử xem sao?”
Thiên Trì giật mình hoảng loạn khiến cho những bó hoa tôi đang cầm trên tay rơi “bịch” xuống đất, cuối cùng anh ấp a ấp úng nói họ chính là ông chú và bà thím của mình.
Tôi khẽ liếc mẹ một cái, ý nói rằng suýt chút nữa đã đuổi người thân đi rồi.
Mẹ nói: “Thiên Trì, con không phải là cô nhi sao? Vậy thì người thân ở đâu ra vậy?”
Thiên trì sợ mẹ, cúi gầm mặt xuống nói đó là họ hàng xa của anh, rất lâu đã không qua lại rồi, nhưng kết hôn là chuyện lớn, trong nhà ngay cả một người thân cũng không đến, trong lòng cảm thấy rất đáng tiếc, vậy nên…..
Tôi dựa vào vai Thiên Trì, trách anh có người thân đến mà không nói sớm, chúng ta nên đặt cho họ một bàn, nếu đã là họ hàng thân thích thì không thể ngồi ở bàn dự bị được.
Thiên Trì ngăn lại, nói là cứ để họ ngồi ở đó đi, ngồi ở bàn khác họ ăn uống cũng không thấy thoải mái.

Mãi đến lúc mở tiệc, ông chú và bà thím cũng vẫn ngồi ở bàn đó.
Lúc mời rượu đi ngang qua bàn hai người ngồi, Thiên Trì do dự một hồi rồi vội kéo tôi đi ngang qua. Tôi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy họ cúi mặt xuống đất, nghĩ ngợi một hồi, tôi kéo Thiên Trì trở lại: “Ông chú, bà thím, chúng con xin kính rượu hai người!”.
Hai người ngẩng đầu lên, có phần ngạc nhiên nhìn chúng tôi.
Đầu tóc hai cụ đều đã bạc trắng hết cả, xem ra già nhất cũng đã bảy tám chục tuổi rồi, đôi mắt của thím rất sâu, mặt tuy đối diện với tôi nhưng ánh mắt cứ lờ đờ, chớp giật liên hồi.

Tôi lấy tay quơ qua quơ lại vô định trước mặt bà thím, không thấy có phản ứng gì, thì ra bà thím là một người mù.
“Ông………ông chú…. bà thím….., đây là vợ con Tiểu Khiết, bây giờ chúng con xin được kính rượu hai người!”, Thiên Trì đang dùng giọng quê để nói chuyện với họ.
“Ờ…..ờ……”, ông chú nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy, tay trái vịn vào vai của thím, còn tay phải run run nhấc ly rượu lên, lòng bàn tay đều là những vết chai màu vàng, giữa những khe móng tay dày cộm còn dính lại bùn đất màu đen.
Những tháng ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời khiến cho họ bị còng lưng quá sớm. Tôi kinh ngạc phát hiện rằng, chân phải của ông chú là một khoảng trống không.
Bà thím thì bị mù, ông chú thì bị què, sao lại trên đời lại có một đôi vợ chồng như thế?
“Đừng có đứng nữa, hai người hãy ngồi xuống đi”.

Tôi đi sang dùng tay dìu họ. Ông chú loạng choạng ngồi xuống, lúc ấy không hiểu tại sao bà thím lại nước mắt đầm đìa, chảy mãi không thôi, còn ông chú thì chẳng nói chẳng rằng lấy tay vỗ nhẹ vào lưng bà. Tôi thật muốn khuyên họ vài câu, nhưng Thiên Trì đã kéo tôi rời khỏi .
Tôi nói với Thiên Trì rằng: “Đợi đến khi họ về nhà hãy cho họ chút tiền đi, tội nghiệp quá. Hai người đều bị tàn tật cả, những tháng ngày sau này không biết ông bà phải sống thế nào đây”.
Thiên Trì gật gật đầu không có nói gì cả, chỉ ôm chặt lấy tôi.
Đêm trừ tịch đầu tiên sau ngày cưới
Thiên Trì bảo rằng dạ dày bị đau nên không ăn cơm tối được, cứ thế đi về phòng ngủ. Tôi bảo mẹ hãy nấu chút cháo, rồi cũng theo vào phòng. Thiên Trì nằm trên giường, trong mắt vẫn còn đọng nước mắt.
Tôi bảo: “Thiên Trì không nên như vậy, đêm trừ tịch đầu năm mà không ăn cơm tối với cả nhà, lại còn chạy về phòng như thế nữa. Cứ như là cả nhà em bạc đãi anh vậy, cứ mỗi lần đến ngày lễ Tết đều bị đau dạ dày, sao lại có chuyện như vậy được? Thật ra em biết anh không phải là bị đau dạ dày, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Thiên Trì rầu rĩ một hồi lâu, rồi nói: “Xin lỗi, chỉ là anh nhớ đến ông chú và bà thím, còn có ba mẹ đã mất của anh nữa. Anh sợ trong lúc ăn cơm không nhịn được, sẽ khiến cho ba mẹ không vui nên mới nói là bị đau dạ dày”.
Tôi ôm chầm lấy anh, nói: “Ngốc quá, nhớ họ thì khi đón Tết xong chúng ta sẽ cùng đi thăm họ là được rồi, hơn nữa em cũng rất muốn biết là hai người họ sống thế nào”.
Thiên Trì nói: “Thôi, đường núi đó rất khó đi. Em sẽ mệt, hãy đợi khi nào đường xá thông suốt, chúng ta khi đó chắc cũng đã có con cái rồi, lúc đó sẽ dẫn em đến đó thăm họ vậy”.
Trong lòng tôi rất muốn nói: “Đợi đến khi chúng ta có con rồi, chắc họ đã không còn nữa!”, nhưng không dám nói ra, chỉ nói hãy gửi chút tiền và đồ dùng cho họ vậy!
Giữa kì trung thu năm thứ hai
Tôi vừa khéo đang công tác ở bên ngoài, Tết Trung Thu ngày đó lại không về nhà được.
Tôi rất nhớ Thiên Trì và ba mẹ, nên liền gọi điện cho Thiên Trì nấu cháo điện thoại rất lâu.
Tôi hỏi Thiên Trì rằng những lúc nhớ tôi ngủ không được thì làm thế nào đây?
Thiên Trì bảo là lên mạng hoặc là xem ti vi, nếu như vẫn không được thì nằm ở đó, mở to mắt mà nhớ tôi vậy.
Buổi tối hôm đó, chúng tôi nói chuyện mãi đến khi điện thoại hết pin mới thôi.
Vốn dĩ muốn chọc ghẹo chồng một chút, thật không ngờ……
Nằm trên giường ngủ trong khách sạn, nhìn ánh trăng tròn bên ngoài cửa sổ, tôi làm thế nào cũng không ngủ được. Mở to đôi mắt mà nước mắt cứ chảy mãi không ngừng, tôi thất sự rất nhớ Thiên Trì, nhớ ba và mẹ.
Nghĩ rằng Thiên Trì chắc cũng không ngủ được, nói không chừng vẫn còn đang ở trên mạng.

Tôi liền bật dậy mở vi tính, tạo một cái nick mới tên là “lắng nghe lòng bạn”, để chọc ghẹo Thiên Trì một chút. Dò tìm một chút, quả nhiên Thiên Trì vẫn còn ở đó, tôi chủ động nhập nick của anh, anh chấp nhận.
Tôi hỏi anh: “Ngày Tết trung thu muôn nhà đoàn viên như thế này, sao anh vẫn còn dạo chơi trên mạng vậy?”
Anh trả lời: “Vì vợ tôi đang đi công tác bên ngoài, tôi nhớ cô ấy đến không ngủ được, vậy nên lên mạng xem thế nào”.
Tôi rất vừa ý với câu nói này.
Tôi lại gõ tiếp: “Vợ không có nhà, có thể tìm một người tình khác để thay thế mà, giống như nói chuyện trên mạng vậy nè, tâm sự để tự an ủi mình một chút”.
Một lúc lâu, anh ấy mới trả lời lại: “Nếu như cô muốn tìm người tình, vậy thì xin lỗi vậy, tôi không phải là người cô cần tìm, tạm biệt”.
“Xin lỗi, tôi không phải là có ý đó, anh đừng giận nha”, Pa….pa…pa…Tôi vội vàng gửi tin nhắn cho anh.
Một lát sau, anh ấy hỏi tôi: “Sao bạn lại dạo chơi trên mạng vậy?”
Tôi nói: “Tôi làm việc bên ngoài, bây giờ cảm thấy rất nhớ ba và mẹ. Lúc nãy cũng vừa mới nói chuyện với bạn trai xong, nhưng vẫn không ngủ được, liền lên mạng để giải trí một chút”.
“Tôi cũng rất nhớ ba và mẹ tôi, chỉ có điều là người thân đang ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được”.
“Người thân ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được. Nói vậy là sao?”.
Tôi lặp lại câu này rồi gửi cho anh.
Tôi có chút khó hiểu, Thiên Trì sao lại nói những lời như thế?
“Bạn tên là ‘lắng nghe lòng bạn’, hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe vậy. Có một vài chuyện mà để trong lòng quá lâu thế nào cũng sẽ sinh bệnh, đem nói ra chắc sẽ dễ chịu hơn một chút, dù sao đi nữa tôi và bạn cũng không biết gì nhau, bạn cứ xem như là nghe một câu chuyện vậy”.

Thế là, tôi tình cờ biết được câu chuyện mà Thiên Trì đã cất giấu trong lòng bấy lâu nay
30 năm trước, cha tôi lúc ấy đã gần 50 tuổi rồi mà vẫn chưa lấy được vợ, vì ông bị què cộng thêm gia cảnh nghèo khó nên không có cô gái nào muốn gả về gia đình ông. Về sau, trong làng có một ông lão ăn xin dẫn theo cô con gái bị mù. Ông già đó bị bệnh rất nặng, ba tôi thấy họ đáng thương liền bảo họ vào nhà nghỉ ngơi. Thật không ngờ vừa nằm xuống thì không dậy được nữa, sau này con gái của ông già đó, cũng chính là cô gái mù kia đã được gả cho ba tôi.
Hai năm sau thì sinh ra tôi.
Nhà chúng tôi sống rất kham khổ, nhưng trước sau tôi vẫn không hề đói bữa nào
Ba mẹ không thể trồng trọt được, không có thu nhập, đành phải tách hạt bắp cho người ta, một ngày lột đến cả mười ngón tay đều sưng rộp lên chảy cả máu, ngày hôm sau liền quấn tấm vải rồi tách tiếp.
Vì để cho tôi được đi học, trong nhà ba mẹ nuôi ba con gà mái, hai con đẻ trứng bán lấy tiền, con còn lại đẻ trứng cho tôi ăn. Mẹ bảo rằng những lúc bà đi xin ăn ở trong thành phố, nghe nói những đứa trẻ trong thành đi học đều được ăn trứng gà, con nhà chúng ta cũng được ăn, sau này nhất định sẽ thông minh hơn cả những đứa trẻ khác trong thành.
Vậy mà trước sau họ đều không ăn, có lần tôi nhìn thấy mẹ sau khi đánh quả trứng vào nồi, bà đã dùng lưỡi liếm liếm những lòng trắng còn sót lại trong vỏ trứng, tôi liền ôm chầm lấy bà khóc sướt mướt. Dù nói thế nào, tôi cũng không chịu ăn trứng nữa, ba tôi sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện, tức giận đến mức muốn dùng gậy đánh mẹ. Cuối cùng tôi đã thỏa hiệp, điều kiện tiên quyết chính là chia đều quả trứng đó để ba người chúng tôi cùng nhau ăn. Tuy họ đã đồng ý, nhưng mỗi lần cũng chỉ là dùng răng nhâm nhi một hai miếng cho có vậy thôi.
Những người trong thôn trước giờ đều không hề gọi tên tôi, mà đều gọi tôi là con của ông chồng què bà vợ mù. Ba mẹ chỉ cần nghe thấy có người gọi tôi như vậy, thì nhất định sẽ liều mạng với người đó.

Mẹ nhìn không thấy thì sẽ lấy miếng gạch mà ném loạn xạ cả lên, miệng chửi rằng: “Cái đồ trời đánh nhà chúng mày, chúng tôi tuy bị què bị mù, nhưng con chúng tôi bình thường lành lặn, nên không cho phép chúng mày gọi như thế. Sau này chúng mày sẽ chẳng có đứa nào bằng được con tao cả”.
Kì thi trung học năm đó, đứa con trai của vợ chồng què mù kia thi được giải nhất huyện, khiến cho họ thật sự được nở mày nở mặt một phen. Mọi người trong thị trấn đã chu cấp tất cả số tiền học phí thay nhà chúng tôi, ngày tiễn tôi đi lên thành phố học, ba tôi cũng lần đầu tiền bước ra khỏi làng vùng sâu vùng xa này.
Lúc lên xe, nước mắt tôi chảy mãi không dừng,
Ba một tay chống gậy, một tay lau nước mắt cho tôi
“Vào thành phố rồi hãy cố gắng học hành, sau này sẽ tìm được việc làm và lấy vợ ở đó luôn. Người khác mà có hỏi đến ba mẹ con thì con hãy nói rằng con là trẻ mồ côi, không có ba mẹ, nếu không thì người khác sẽ xem thường con cho xem. Nhất là con sẽ không lấy được vợ, người ta sẽ chê bai con. Nếu làm lỡ việc lấy vợ của con thì ba cũng không còn mặt mũi nào để đi gặp tổ tiên nữa”.
“Ba!”, tôi bảo ông đừng nói nữa, “đây là những lời gì thế, chỉ có những kẻ không ra gì mời không chịu nhận ba mẹ thôi?”
Mẹ cũng nói: “Những lời này đều đúng cả đấy, con phải nghe mới được. Con có còn nhớ lúc còn ở trong trường hay không? Chỉ cần nói con là con cái của vợ chồng què mù trong làng, mọi người thì lập tức khinh thường chế giễu con ngay. Lúc mới bắt đầu, ngay cả thầy cô trong trường cũng không thích con. Sau này nếu con dẫn vợ thành phố về thì hãy nói chúng ta chính là ông chú và bà thím của con”.

Nói xong, bà vừa khóc vừa lau nước mắt.
Ba nó: “Tốt nhất là đừng có dẫn vợ về nhà, hễ dẫn về nhà, mẹ con lại không nhịn được, như vậy sẽ lộ tất cả thì nguy”.
Sau đó, ông liền dúi mười quả trứng gà đã luộc chín sẵn vào lòng tôi, rồi dẫn mẹ đi mất. Tôi đứng lặng nhìn theo hình bóng của họ, nước mắt chảy mãi không thôi.
Nghe kể đến đây, khóe mắt tôi bỗng thấy cay cay, tàn tật không phải là lỗi của họ, đó chẳng qua chỉ là số mệnh buộc họ phải thế, nhưng họ đã sinh cho tôi một Thiên Trì hoàn mỹ.
Thiên Trì ngốc nghếch này, cha mẹ như thế này, thử hỏi còn có cha mẹ nào hoàn mỹ hơn thế nữa chứ.
Tôi rất tức giận, sao anh ấy lại xem thường tôi như thế?
“Vậy sau đó, anh liền nói với vợ anh rằng họ chính là ông chú và bà thím của anh sao?”.Tôi gõ câu hỏi này rồi gửi cho anh
“Vốn dĩ tôi không tin. Người vợ tôi tìm là tôi, chứ không phải ba mẹ, tại sao ngay cả ba mẹ cũng không thể nhận chứ?
Vậy mà tôi ở bên ngoài mười năm, ba mẹ không hề đến trường thăm tôi dù chỉ một lần.
Năm đầu tiên làm việc, tôi muốn dẫn họ vào thành phố chơi, họ đều không chịu, nói rằng nếu chẳng may để cho người khác biết ba mẹ tôi là người tàn tật, họ sẽ bôi tro trát trấu lên mặt tôi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc lấy vợ của tôi”.
Người thân ở bên ngoài, con muốn tận hiếu mà không được
Cả đời họ đều ở trong vùng núi xa xôi mà không muốn ra ngoài.
Mẹ có nói rằng bà chính là từ thành thị đến đây, nhưng như vậy nào có ý nghĩa gì đâu.

Sau này, tôi đã quen một người bạn gái, khi tôi cho rằng thời cơ đã chín muồi rồi, liền dẫn cô ấy về thăm nhà một chuyến.
Nào có ngờ đâu, sau khi đến nhà, cô ấy ngay cả cơm còn chưa ăn một bữa liền bỏ đi ngay, tôi vội đuổi theo sau, cô ấy nói rằng, nếu phải sống với những người như thế, ngay cả một ngày cô ấy cũng không sống nổi. Còn nói gien nhà chúng tôi có vấn đề, con cái sau này nhất định cũng sẽ không được khỏe mạnh.
Nghe xong những lời này, tôi tức đến nỗi bảo cô ấy rằng đi được bao xa thì cứ đi. Về đến nhà, mẹ tôi đang khóc nức nở, còn ba thì luôn miệng trách mắng tôi. Bảo tôi không nghe những lời họ nói, không muốn đứt hương hỏa nhà chúng tôi.
Về sau, tôi đã quen bạn gái thứ hai, chính là vợ tôi bây giờ.
Tôi rất yêu cô ấy, ngay cả nằm mơ tôi cũng sợ mất cô ấy, nhà của cô ấy lại giàu có, họ hàng thân thích đều là những người có địa vị trong xã hội.
Đã có vết xe đổ lần trước rồi, tôi rất sợ, đành phải làm đứa con bất hiếu.

Nhưng mỗi lần đến ngày lễ Tết tôi đều nhớ đến họ, trong lòng như có tảng đá lớn đè lên, rất khó chịu.
“Vậy anh trước giờ không nói cho vợ anh biết sao? Biết đâu cô ấy sẽ thông cảm chuyện này thì sao?”
“Tôi chưa từng nói, cũng không dám nói. Nếu như cô ấy chấp nhận, tôi nghĩ rằng mẹ vợ tôi cũng sẽ không chấp nhận. Tôi sống cùng với họ, ba vợ là người rất có tiếng tăm bên ngoài. Nếu như ba mẹ tôi đến rồi, không phải là bôi tro trát trấu vào mặt họ sao? Tôi cũng chỉ có thể tranh thủ những lúc ra ngoài công tác, học tập mà lén lén trở về thăm họ một lúc…
Cảm ơn bạn đã nghe tôi nói nhiều như vậy, bây giờ lòng tôi đã thấy nhẹ nhõm thoải mái hơn nhiều rồi”.
Sau khi tắt máy rồi, tôi vẫn không sao ngủ được.
Ai cũng bảo là con cái không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, nhưng hãy nhìn xem chúng tôi đã làm gì đây?
Tôi hiểu được chỗ khó xử của Thiên Trì, cũng hiểu được nỗi khổ tâm của ba mẹ anh.
Nhưng họ lại không biết rằng cả hai đã đẩy người vô tội là tôi vào trong nghịch cảnh vô tình vô nghĩa.
……..
Trời vừa sáng, tôi liền đến gõ cửa phòng ban giám đốc, nói với ông ấy rằng những sự việc còn lại xin ông toàn quyền xử lý, tôi có chuyện vô cùng quan trọng cần phải làm ngay, mọi chuyện giờ đều phải trông cậy vào ông ấy. Sau đó, tôi vội thu dọn ít đồ, rồi đi thẳng ra trạm xe lửa. Cũng may, tôi đã bắt được chuyến xe lửa đầu tiên.
Con đường núi đó quả thật là rất khó đi.
Vừa mới bắt đầu hai chân đã mỏi đến không còn chút sức lực nào nữa, về sau bàn chân sưng phồng cả lên, không thể nào đi tiếp được nữa.
Ngay lúc giữa trưa, trời lại nắng gắt, tôi đành phải ngồi nghỉ bên đường một lúc.

Nước uống mang theo trên người gần như sắp uống hết cả rồi, mà tôi cũng không biết phía sau còn bao nhiêu lộ trình phải đi nữa.
Cởi giày, bóp cho mụn nước dưới chân chảy ra, lúc đó đau đến nỗi tôi khóc bật thành tiếng, thật sự muốn gọi điện bảo Thiên Trì đến rước tôi về nhà, nhưng lại thôi tôi phải có chịu đựng. Tôi lấy tay tóm lấy một nắm hoa cỏ lau ở ven đường lót vào dưới chân, cảm thấy bàn chân thoải mái hơn nhiều.
Nghĩ đến ba mẹ của Thiên Trì, bây giờ vẫn còn làm việc vất vả ở nhà, bàn chân bỗng nhiên tràn trề sức lực, đứng thẳng dậy mà tiếp tục đi tiếp về phía trước. Khi trưởng thôn dẫn tôi đến trước cửa nhà của Thiên Trì, một vùng trời kia, ráng chiều đỏ rực đang chiếu lên cây táo lâu năm trước cửa nhà họ.
Dưới cây táo, ông chú của Thiên Trì, không phải, ba của Thiên Trì đang ngồi ở đó, nhìn ông còn già hơn nhiều so với lúc đám cưới. Tay đang bóc những hạt bắp, cây gậy lặng lẽ dựa vào cái chân tàn tật kia của ông.
Mẹ thì quỳ ở dưới đất chuẩn bị thu dọn số bắp đã phơi xong, bàn tay bà đang gom những hạt bắp lại thành đống.
Tựa một bức tranh, mà trong bức tranh ấy chính là người cha người mẹ hoàn mỹ nhất trên đời này
Tôi từng bước từng bước đi về phía họ, ba vừa nhìn thấy tôi, quả bắp ông đang cầm trên tay liền rơi xuống đất, miệng há thật to, giật mình hỏi: “Con, sao con lại đến đây?”
Mẹ ở bên cạnh hỏi dò: “Ba nó à, ai đến vậy?”
“ Vợ…vợ của Thiên Trì”.
“Hả. Ở đâu?”, mẹ hoảng hốt dùng tay sờ soạng chung quanh để tìm về phía tôi.
Tôi khom lưng đặt hành lí xuống đất, sau đó dùng tay nắm chặt tay bà, quỳ mọp xuống đất, nghẹn ngào nói với ba mẹ rằng: “Ba! Mẹ! Con đến đón ba mẹ về nhà đây!”
Ba ho vài tiếng, nước mắt chảy dài khắp gương mặt chi chít nếp nhăn.

“Tôi đã nói rồi mà, thằng con của chúng ta không hề nuôi vô ích!”
Còn mẹ thì ôm chầm lấy tôi, từng hàng từng hàng nước mắt từ trong hốc mắt của bà chảy xuống cổ tôi.
Khi tôi dẫn ba mẹ đi, mọi người trong làng đều đốt pháo hoan hô.
Tôi một lần nữa lại thấy tự hào vì ba mẹ.
Khi Thiên Trì mở cửa ra, nhìn thấy ba và mẹ đứng ở bên trái bên phải tôi, không khỏi lấy làm kinh ngạc, người anh ngây như khúc gỗ, không nói một lời nào.
Tôi nói: “Thiên Trì, em chính là người đã đọc câu chuyện của anh đó, em đã đón ba mẹ chúng ta về rồi này. Ba mẹ hoàn mỹ như thế, sao anh lại nỡ để cho họ ở trong vùng núi xa xôi hẻo lánh được chứ?”

Thiên Trì khóc không thành tiếng, ôm chặt lấy tôi, hai hàng nước mắt lăn dài xuống cổ tôi giống như mẹ anh vậy.
Ba và mẹ, hai từ ngữ thần thánh, thiêng liêng bao quát hết thảy tình yêu trên thế gian này, thật đáng để cho chúng ta dùng cả đời để gọi

Want your business to be the top-listed Restaurant in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Videos (show all)

General Manager

P

Culinary Team

Oreo Oie Chief

Attire

Casual

Services

Catering Takeout

Specialties

Breakfast Coffee Drinks

Price Range

$

Payment Options

Cash

Address


131 Thích Quãng Đức, Phường 04, Quận Phú Nhuận
Ho Chi Minh City
Other Fast Food Restaurants in Ho Chi Minh City (show all)
Phô Mai Que & Doner Kebab Phô Mai Que & Doner Kebab
Quận Tân Phú
Ho Chi Minh City

Chuyên cung cấp phô mai que (chưa chiên) với số lượng cực lớn giá rẻ & bán lẻ, nhận ướp thịt + sốt mayonnaise cho các xe bánh mì Doner Kebab Tel : 0933 362 189

Tổng hợp sản phẩm Yến sào Tổng hợp sản phẩm Yến sào
149 Pasteur, Quận 3
Ho Chi Minh City

Thông tin về các loại sản phẩm của Yến sào hoặc sản phẩm được chế biến từ Yến sào, giá cả, hướng dẫn phân loại yến, cách chế biến yến sào, v.v...

Mafa Sport Shop Mafa Sport Shop
520 Ngô Gia Tự, Phường 9, Quận 5
Ho Chi Minh City, 70000

0903.90.90.70

Suka Store Suka Store
Số 29, Đường 22, Tỉnh Lộ 43 Phường Bình Chiểu Quận Thủ Đức - HCM
Ho Chi Minh City, 1000

Đặc sản Miền Tây: Bánh tét Trà Cuôn Trà Vinh Mắm tép Dừa sáp .... Uy tín chất lượng

HANNA - Trà Sữa & Fast Food HANNA - Trà Sữa & Fast Food
02 Trần Mai Ninh, P.12, Q.Tân Bình
Ho Chi Minh City, 700000

TRÀ SỮA & FAST FOOD

Ăn vặt Bà Tây Ăn vặt Bà Tây
Số 21 đường Số 1 Phường Hiệp Bình Chánh Quận Thủ Đức
Ho Chi Minh City

Bán đồ ăn vặt giao hàng toàn Tphcm, lấy tiêu chí an toàn chất lượng đặt lên hàng đầu

MÓN BẮC MÓN BẮC
Ho Chi Minh City

Chuyên cung cấp những món ăn gia đình mang hương vị mền bắc cho người dân tại Tp Hồ Chí Minh.Đặc biệt một số gia vị , nguyên liệu được nhập từ miền bắc.

SandwichClub SandwichClub
Đường Số 61
Ho Chi Minh City, N/A

SandwichClub puts great food on bread. Sandwiches are so much more than Ham & Cheese. Come find us in Thao Dien, or order here to find out more.

Món Ăn Quảng Ngãi Món Ăn Quảng Ngãi
71 Vườn Lài,P.Phú Thọ Hòa,Tân Phú
Ho Chi Minh City, 700000

Chuyên cung cấp các món ăn và đặc sản Quảng Ngãi tại Thành Phố Hồ Chí Minh

Thích Ăn Vặt Thích Ăn Vặt
Số 46 đường 52 Cư Xá Lữ Gia, P15 Q11
Ho Chi Minh City

Toyota Phan Văn Trị Toyota Phan Văn Trị
18 Phan Văn Trị, Phường 7, Quận Gò Vấp
Ho Chi Minh City, 70000

Quán Hoàng Long 38 Lũy Bán Bích Nhà Hàng Ẩm Thực Hoàng Long Quận Tân Phú Quán Hoàng Long 38 Lũy Bán Bích Nhà Hàng Ẩm Thực Hoàng Long Quận Tân Phú
38 Lũy Bán Bích Nhà Hàng Ẩm Thực Hoàng Long
Ho Chi Minh City, 700000

Quán Hoàng Long 38 Lũy Bán Bích Nhà Hàng Ẩm Thực Hoàng Long Chuyên tôm càng xanh, tôm sú biển, bạch tuột baby, tu hài, Tôm hùm Canada, Tôm Hùng Bông, Cá Bống Mú, Cá Hồng biển, Cá chim Trắng, Cá Bò Giáp... luôn